Đọc truyện , truyện teen, Truyện Tiểu thuyết, Truyện ngắn
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOMECHAT

Wap Đọc truyện trên điện Thoại, truyện sex, wap TRUYỆN Teen hay ,truyện teen full, đọc truyện sex, Truyện Tiểu Thuyết hay, Truyện ngắn hay.Là trang đọc truyện Lớn nhất Việt Nam các bạn có thể tìm thấy bất cứ truyện nào
Chỉ đọc

 Đọc Truyện Teen - Sứ Giả Của Thượng Đế

  Admin (Admin)
23.02.2013 / 20:46
Sứ giả của thượng đế



Tôi luôn tin rằng mỗi một người đều có một thiên thần hộ mệnh của riêng mình. Có thể ngay từ đầu chúng ta không biết đến sự tồn tại của họ, nhưng Thượng đế đã để họ ở bên cạnh chúng ta, và đến khi chúng ta tuyệt vọng nhất, họ chính là người giúp ta đứng dậy. Thiên thần hộ mệnh của tôi tên là Phong.

Khi mới chào đời, tôi là một đứa bé không may mắn. Chân trái của tôi bị tật. Bác sĩ nói tôi có thể đi khập khiễng, nhưng sẽ không bao giờ chạy được.

Tôi lớn lên với bàn chân bị tật ấy. Tôi biết đi muộn hơn những đứa trẻ khác, nhưng tôi vẫn sống bình thường. Tôi vẫn ăn uống, chơi đùa và đi nhà trẻ. Tôi không hiểu sao mỗi lần mình chạy đều bị ngã, nhưng tôi vẫn sống bình thường.

Lần đầu tiên tôi biết tôi sẽ không bao giờ giống với những đứa trẻ khác, là khi có một con bé học cùng lớp chăm chú nhìn vào bàn chân của tôi khi bước đi, và nó hét lên giữa lớp:

- Đồ què chân!

Tôi không bao giờ có thể quên được khoảnh khắc ấy. Đó chính là lúc tôi trở thành một con bé tật nguyền. Không phải từ lúc tôi sinh ra, mà là từ lúc có người gán cho tôi cái tên ấy.

Suốt những năm học cấp một của tôi, tôi luôn trở thành nạn nhân cho lũ bạn trêu chọc. Chúng không gọi tên tôi mà luôn gọi tôi là đồ què chân. Chúng làm mọi cách khiến tôi phải chạy, và khi tôi ngã, tất cả cùng phá lên cười sung sướng.

Tôi không nhớ hồi đó mỗi ngày mình đã khóc bao nhiêu lần, cho đến khi không thể khóc nổi nữa. Tôi trở nên lầm lì. Hàng ngày, ngoài bố mẹ, tôi không bao giờ nói chuyện với ai. Tôi căm ghét tất cả mọi người.

Lên cấp hai, lũ bạn mới không trêu chọc tôi. Trong mắt chúng, tôi không tồn tại. Mỗi ngày tôi lầm lì đến lớp, nhận lấy những ánh nhìn đầy thương hại, hoặc coi thường, hoặc thờ ơ. Tan học, tôi lại lầm lũi trở về nhà.

Bố mẹ an ủi tôi. Họ nói tôi vẫn có thể đi lại, có thể làm được những việc mà những người khác làm. Tôi không chạy được, nhưng họ đâu thể coi thường tôi chỉ vì điều đó. Vậy mà có đấy, họ coi thường tôi vì chính điều đó đấy. Bố mẹ đâu phải là tôi, họ đâu bị người khác gọi là đồ què chân, họ đâu có phải bước đi mà lúc nào cũng sợ hãi khi thấy những ánh nhìn soi mói. Họ không hiểu được nỗi đau của tôi.

Một ngày, thầy giáo gọi tôi lên chữa bài. Như mọi lần, tôi cúi gằm mặt xuống, cầm quyển vở bước lên bảng. Và cũng như mọi lần, mọi người đều hướng ánh mắt về phía bàn chân trái của tôi, bao gồm cả thầy giáo.

Tất cả các thầy cô giáo trong trường, có thể biết, có thể không biết về chuyện của tôi, nhưng chưa một ai nói ra điều đó. Nhưng trong ngày hôm ấy, khi tôi bước lên bục giảng, ông thầy giáo từ nãy đến giờ vẫn đang nhìn chăm chú vào đôi chân tôi chợt lên tiếng:

- An, chân em bị tật à?

Cả lớp đang yên lặng chợt vang lên những tiếng thì thầm to nhỏ, những tiếng cười khúc khích. Tôi không biết mình đã đứng lặng người trên bục giảng được bao lâu. Nhưng tôi vẫn còn nhớ, lúc đó tôi không có cảm giác gì hết. Lúc đó tôi thấy mình như đã chết rồi.

Ngày hôm ấy là ngày đầu tiên sau bao nhiêu năm, tôi trở về nhà, ngồi trong góc phòng và khóc. Có lẽ, không phải ai cũng đáng sống trên cõi đời này. Một đứa tật nguyền như tôi sẽ làm được gì chứ? Tôi không có mục đích sống, cũng chẳng ai giúp tôi tìm được mục đích sống. Tôi chỉ khiến bố mẹ thêm khổ sở. Tôi sợ tất cả. Tôi sợ phải đi ra ngoài, tôi sợ đến trường, tôi sợ cả những người hàng xóm. Và, tôi sợ cả bản thân mình.

Khi tôi tưởng như không bao giờ có thể gượng dậy được nữa, cậu ấy đã xuất hiện.

Đó là những ngày tôi bệnh nặng vì tinh thần quá suy sụp. Tôi nằm trong phòng và nghĩ rằng có lẽ mình sắp chết rồi. Có lẽ ông trời cũng thấy rằng tôi chỉ là một con bé vô dụng, và ông đang giải thoát cho tôi.

Nhưng đúng lúc ấy thì Phong gọi điện.

Tôi nhìn chiếc điện thoại reo mà không tin nổi vào mắt mình. Từ trước đến nay, ngoài bố mẹ, chưa từng có ai gọi điện cho tôi. Tôi ngập ngừng trong giây lát rồi quyết định bắt máy

- Alô…

- Linh à, cậu có ở nhà không?

Tôi im lặng. Chút hy vọng nhỏ nhoi trong tôi vụt tắt. Cổ họng tôi nghẹn lại, tôi gần như đã òa khóc ngay lúc đó.

- Cậu…nhầm máy rồi…

- Vậy à, xin lỗi cậu.

Tôi lặng lẽ buông chiếc điện thoại xuống. Nhưng thật không ngờ, cậu ấy vẫn chưa tắt máy. Và tôi nghe thấy giọng cậu ấy:

- Khoan đã, đừng tắt máy.

Tôi ngỡ ngàng, đưa chiếc điện thoại lên tai

-…Có chuyện gì sao?

- Tớ chỉ muốn hỏi…cậu không sao chứ? Giọng của cậu có vẻ không ổn lắm. Cậu ốm à?

Tôi sững người lại. Cậu ấy là một người hoàn toàn xa lạ với tôi. Nhưng cậu ấy đã quan tâm đến tôi hơn tất cả những người tôi gọi là bạn.

Và tôi bật khóc. Tôi chưa từng khóc nhiều đến thế. Tôi cũng chưa từng để người khác biết là tôi đang khóc.

- Tớ không ổn…- tôi nói giữa những tiếng thổn thức không ngừng - Chưa bao giờ ổn…

Từ đó tôi đã không còn cô đơn nữa. Có một người đã lắng nghe tôi. Cậu ấy gọi điện cho tôi hàng ngày, chỉ để lắng nghe những gì tôi nói. Tôi đã hết bệnh, tôi vui vẻ hẳn lên, tôi đi học và mặc kệ những ánh mắt giễu cợt, tôi chỉ mong về nhà và được nói chuyện với cậu ấy.

Cậu ấy không biết tại sao hôm đó lại bấm nhầm số và gọi cho tôi. Nhưng tôi biết, bởi vì cậu ấy chính là thiên thần hộ mệnh của tôi – là sứ giả mà thượng đế đã ban tặng tôi.

Tôi kể về cậu ấy với bố mẹ. Bố mỉm cười, nụ cười hạnh phúc mà bao lâu rồi tôi không thấy. Còn mẹ ôm lấy tôi, nói rằng mẹ biết ơn cậu ấy nhiều lắm.

Ba ngày sau, cậu ấy vẫn gọi điện. Nhưng không chỉ lắng nghe tôi, lần này cậu ấy nói với tôi:

- Cậu phải tập đi! Cậu nhất định sẽ đi lại được bình thường.

Điều cậu ấy nói làm tôi sợ. Tôi mãi mãi chỉ có thể đi khập khiễng như thế này, đó là lời bác sĩ đã nói.

- Tớ không thể…

- Cậu có thể - cậu ấy ngắt lời tôi, giọng nói đầy cương quyết - Chỉ cần cậu tập luyện chăm chỉ, nhất định chân cậu sẽ đi lại được bình thường.

- Nhưng…tớ sợ lắm.

- Cậu đã bao giờ thử cố gắng chưa?

Tôi nhớ lại quá khứ của mình. Mỗi lần tôi đi học đều có bố mẹ đưa đón, về đến nhà tôi lại ở lì trong phòng. Hình như, chưa một lần tôi cố
1 2 »

Đọc truyện , truyện sex, Truyện ngắn, Truyện Tiểu thuyết, truyện sex hay truyện teen,wap truyen-down truyện tình yêu, đọc truyện ma,wap truyen-down truyện cười


Tags:

Đọc Truyện Teen,

Sứ Giả Của Thượng Đế,

Lượt xem: 2615
Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Bài Viết Tương Tự
» Truyện Teen Hay - Đừng Đùa VớI Gái Hư Full [Lượt xem: 19191]
» Hạnh phúc diệu kỳ [Lượt xem: 2237]
» Truyện Teen Học viện EG [Lượt xem: 937]
» Truyện Teen - LỜI NÓI DỐI NGỌT NGÀO [Lượt xem: 15089]
» Đọc Truyện Teen - Cô Nhóc Đại Ca Uploat [Lượt xem: 19539]
Chủ đề ngẫu nhiên
» Truyện Teen - Ê ... Hot Boy , Đường Tưởng Muốn Làm Gì Thì Làm Nha (Tanteisenseinhi) - Phần 3 [Lượt xem: 7419]
» Truyện Sex Hay - Chuyện Cô Gia Sư [Lượt xem: 28237]
» Truyện Ma Hay - Lời Thề Ma Nữ Full [Lượt xem: 8939]
» Truyện sex Chị nứng lồn thèm cặc đành bú tạm cu trẻ con của em trai [Lượt xem: 3802]
» Post Hài Ola 18/3/2013 [Lượt xem: 4198]
wap doc truyen sexTrang chủ
truyen teen, truyen tieu thuyet Hỗ Trợ
truyen teen, truyen tieu thuyet, wap doc truyen, truyen sex truyen teen
truyen teen, truyen tieu thuyet, doc truyen, truyen, truyen sex Email: congtri4444@yahoo.com

nhoc con de thuong, doi thu cua dai ca nho dang get... , ban chat hotgirrl