Truyện teen Thiên Đường Hạnh Phúc

Truyện teen Thiên Đường Hạnh Phúc

15.09.2015 / 23:34
18907 -
4.5 /5
Vương quốc Clow, kinh thành Tomoeda
Đứa trẻ đứng dựa lưng vào tường một con hẻm nhỏ, đôi mắt lục bảo lặng lẽ nhìn ra xa. Ánh mắt vô hồn, không chút sinh khí ấy dường như không phải đôi mắt của một cô bé 10 tuổi. Mái tóc nâu ngắn ôm lấy gương mặt khả ái, càng làm cô bé trở nên xinh xắn. Nhưng khuôn mặt ấy xa xăm và mơ hồ. Khuôn mặt của một thiên thần nhỏ đã vấy bẩn bởi máu. Chiếc váy dường như đã từng mang một màu trắng tinh khiết, giờ chuyển màu đỏ. Màu của máu.
Cô bé ngước nhìn xung quanh. Hoang vắng quá! Lặng lẽ quá! Tại sao lại trống trải như thế? Trong đầu bé, bây giờ chỉ có một bức màn trắng xóa. Có lẽ bé đã quên một điều gì đó, một điều gì rất quan trọng, nhưng bé không thể nhớ ra. Bé cũng chẳng biết mình đang đau khổ một điều gì, hận một cái gì, cái gì rất mơ hồ nhưng cũng rất dữ dội.
“Sakura...”
Một người phụ nữ chạy đến đứng trước mặt cô bé, cất tiếng gọi. Mái tóc bạch kim bết lại vì mồ hôi. Khuôn mặt quý phái hơi dãn ra khi bắt gặp đôi mắt xanh mênh mông của đứa trẻ ấy. Hơi thở của bà gấp gáp như vừa phải chạy nhanh một quãng đường dài. Sakura ngước nhìn bà, rồi bất giác lùi lại.
“Sakura...”
Bà ôm lấy Sakura, và khóc. Khóc, khóc mãi. Nước mắt người phụ nữ rơi xuống, ướt đẫm vai áo Sakura. Máu từ áo Sakura cũng nhuộm đỏ chiếc áo trắng sang trọng của bà. Sakura không lùi lại, không phản kháng mà đứng im, buông xuôi. Không một giọt nước mắt rơi từ đôi mắt xanh lục. Nhưng dường như, từ một nơi sâu thẳm nào đấy, cô bé cảm thấy mình đang khóc.
Ánh mắt cô bé nhìn quanh rồi dừng lại ở một cô bé có mái tóc màu tím tuyệt đẹp buông dài đến thắt lưng. Đôi mắt cùng màu với tóc, có ánh nhìn ấm áp nhưng đượm buồn. Khi chạm vào ánh mắt ấy, Sakura cảm nhận được sự thân quen kì lạ. Một cảm xúc chợt bừng lên, rồi cũng bất ngờ tan biến như chính khi nó xuất hiện. Cảm giác ấy có phải là thứ cô bé đang tìm kiếm không?
Sakura không biết. Cô bé nhắm mắt lại. Cô bé sợ. Sợ sự trống trải đang vây kín bản thân mình.
Người phụ nữ bỏ Sakura ra, lau nước mắt và rút khăn lau mặt cho Sakura. Bà mỉm cười nhìn Sakura, dịu dàng nói:
“Sakura, có lẽ con không nhớ dì. Nhưng không sao, bây giờ chúng ta sẽ làm quen với nhau. Dì là Sonomi Daidouji. Từ nay dì sẽ là mẹ của con, dì sẽ chăm sóc con...”
Sakura cúi xuống nhìn người phụ nữ, vẫn bằng con mắt không có chút xúc cảm. Bà quay lại gọi:
“Lại đây nào, Tomoyo....”
Cô bé có mái tóc tím chạy lại, mỉm cười với Sakura.
“Đây là Tomoyo, con gái dì. Tomoyo bằng tuổi con đấy, 10 tuổi. Từ nay hai con sẽ làm bạn với nhau, được không?”
“Chào cậu, mình là Tomoyo. Chúng ta đã biết nhau từ lâu nhưng bây giờ có lẽ cậu không nhớ mình nữa. Từ nay chúng ta lại làm bạn nhé!”
Tomoyo nói, tươi cười nhìn Sakura. Nụ cười ấy như có một ma lực mãnh liệt khiến người ta chợt cảm thấy an lòng. Bất giác, Sakura mỉm cười đáp lại, dù đôi mắt cô bé vẫn mang một nỗi u uất khó hiểu.
Nhìn Sakura cười, Sonomi cũng mỉm cười. Bà từng nghĩ sẽ không bao giờ còn được nhìn thấy nụ cười trên gương mặt xinh đẹp ấy sau tất cả những gì xảy ra cho cô bé. Sonomi ôm lấy cả đứa trẻ vào lòng, mắt nhoà lệ:
“Tuyệt lắm, Sakura. Từ nay chúng ta sẽ là một gia đình. Chúng ta sẽ sống với nhau thật vui vẻ...”
Nước mắt… Vui mừng, và cả xót xa…
Hạnh phúc và bất hạnh….
Số phận vẫn chưa bắt đầu.
******************
************
******
“Cô Sakura, mời cô xuống dùng điểm tâm.”
“Vâng cháu xuống ngay, bác Wei.”
Cô gái vội vã chạy xuống. Đôi mắt lục bảo sáng bừng lên trên khuôn mặt xinh xắn. Mái tóc nâu dài tung bay theo từng nhịp bước chân. Khi bước vào phòng bếp, cô nhận ra một người phụ nữ đang ngồi trước bàn ăn.
“Chúc dì một buổi sáng tốt lành, dì Sonomi!”
“Con cũng vậy, Sakura!"
Người phụ nữ mỉm cười đáp lại. Sonomi vẫn rất xinh đẹp và trẻ trung ở độ tuổi của bà. Mái tóc bạch kim ngắn dường như không bao giờ đổi màu. Ánh nhìn của bà cương nghị, mang một chút lạnh lùng, nhưng vẫn tràn đầy sự quan tâm. Suốt 5 năm qua, kể từ ngày người phụ nữ ấy đưa một cô bé không chút kí ức về nhà, bà đã coi cô bé như con gái, chăm sóc và yêu thương. Để bây giờ, bà vui mừng nhận thấy, cô bé năm nào đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp. Người thiếu nữ ấy đã sống một cuộc sống bình dị, dù đôi mắt màu lục bảo đôi khi chợt nhìn xa xăm và thoáng chút mơ hồ - sự mơ hồ của một người không có quá khứ.
Sakura ngồi xuống bàn ăn và nhìn quanh phòng. Căn phòng được bài trí một cách trang nhã và quý phái. Các bức tranh của những người đã khuất trong gia đình được treo ở vị trí trang trọng nhất. Những vật trang trí đều mang hoa văn của nước ngoài. Khung cửa sổ rộng, để mặc ánh nắng ngập tràn. Mỗi buổi chiều, hoàng hôn đỏ rực soi bóng trên ô cửa. Và khi mặt trời lên, ánh bình minh dịu dàng xua tan làn sương lạnh. Ngôi nhà khiến người ta cảm thấy yên bình.
Tuy gia đình Daidouji không phải là quý tộc nhưng nếp sống trong gia đình lại mang đậm nét của quý tộc. Dì Sonomi, dù bận rộn, vẫn luôn dành thời gian dạy các cô con gái của mình cách dự tiệc, khiêu vũ, và cách ứng xử như một công nương thuộc tầng lớp quý tộc. Nhưng bất chấp tất cả, Sakura vẫn muốn có thể sống theo ý thích của mình. Cô không muốn bị gò ép vào những quy định của những người gọi là quý tộc. Cô không thích những bộ váy quý phái với những sợi ruybăng dài trang nhã. Cô không muốn buộc mình vào lối cư xử nhẹ nhàng nhưng giả tạo. Sakura muốn được sống tự do, chạy nhảy với cây cỏ và hoa lá, chơi đùa cùng động vật, tranh luận với ai đó về tất cả những vấn đề cô quan tâm. Đôi khi, việc đó khiến dì Sonomi không hài lòng. Nhưng chưa bao giờ dì cấm Sakura làm bất kì điều gì.
“Chào buổi sáng!”
Sakura quay lại và mỉm cười:
“Chào buổi sáng, Tomoyo.”
Trái ngược với Sakura, Tomoyo là một tiểu thư quý tộc xinh đẹp với đôi mắt tím và mái tóc tím buông dài. Khuôn mặt và nụ cười dịu dàng như thiên thần của cô khiến những người ở xung quanh cảm thấy ấm lòng và tin tưởng tuyệt đối. Ở Tomoyo có cái gì đó làm người ta không thể rời mắt. Có lẽ đó là sự thuần khiết trong trắng, nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ, và một tâm hồn thánh thiện vô cùng. Suốt 5 năm qua, đối với Sakura, Tomoyo vừa là chị em, vừa là bạn bè. Đôi mắt tím sâu sắc ấydường như chỉ cần nhìn là hiểu. Không nói nhiều, chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười khiến nỗi buồn tan biến.
Sakura đưa mắt nhìn quanh một lần nữa. Những bức chân dung trên tường như cũng đảo mắt nhìn cô. Một trong những bức vẽ là ông Daidouji, ba của Tomoyo, đã qua đời từ khi Tomoyo chưa ra đời. Ánh mắt Sakura dừng lại ở một bức tranh của một người phụ nữ có mái tóc dài, màu tím như của Tomoyo. Bức tranh này dường như đã được treo ở đây từ lâu lắm rồi, có lẽ từ trước khi Sakura đến sống tại nhà Daidouji. Đã nhiều lần Sakura nhìn thấy dì Sonomi đứng lặng trước bức tranh. Khi ấy, khuôn mặt dì có nét buồn mênh mông. Dường như là một nỗi buồn rất mơ hồ, rất khó hiểu, nhưng không dễ phai. Không muốn chạm đến nỗi buồn của dì nên Sakura chưa lần nào thử hỏi người trong tranh là ai. Nhưng nụ cười đượm màu nắng của người trong tranh, khiến trái tim Sakura chợt thấy bình yên.
“Sakura, con cũng đi à?”
Tiếng hỏi của dì Sonomi cắt ngang luồng suy nghĩ của Sakura. Mải suy nghĩ, Sakura không để ý đến câu chuyện của dì Sonomi và Tomoyo. Cô ấp úng, đưa mắt nhìn Tomoyo cầu cứu:
“A, ưm..”
“Vâng, cả hai bọn con cùng đi. Đã lâu không có ngày rỗi rãi mà. Bọn con sẽ dạo phố một chút.”
“Vậy các con về sớm nhé” - Dì Sonomi nói – “Hôm nay mẹ phải đi xa, có lẽ phải hai tháng nữa mới trở về.”
Sonomi là một nhà kinh doanh đường dài, vì vậy bà thường xuyên vắng nhà. Có những khi, Sonomi đi từ khi hoa mùa xuân hé nở, đến lúc tuyết bắt đầu rơi mới trở về. Tomoyo và Sakura đều đã quen với sự vắng nhà của bà. Tomoyo đứng dậy:
“Bọn con ăn xong rồi! Bọn con cần chuẩn bị vài thứ.”
Tomoyo và Sakura chạy đi, chỉ còn lại một mình Sonomi. Bà đứng dậy, bước đến bức tranh của người phụ nữ tóc tím. Nét mặt bà thoáng thay đổi. Bà khẽ cười:
“Vậy là Sakura đã trở thành một thiếu nữ 15 tuổi rồi đó, Nadeshiko. Em có vui không? Sakura rất giống em, rất xinh xắn, và dịu dàng. Sakura có khuôn mặt của bố. Tuyệt quá phải không? Dòng họ Kinomoto và Daidouji vẫn còn tồn tại, chưa bị tiêu diệt. Chúng ta vẫn sống và chúng ta nhất định phải sống. Ta sẽ tìm mọi cách bảo vệ con cháu của Kinomoto và Daidouji, để....”
Bà bỏ dở câu nói, vẻ mặt trở nên buồn bã:
“Thời gian…. Tàn khốc quá phải không?”
Sonomi thở dài, nhìn bức tranh một lần nữa rồi bỏ ra ngoài. Bức tranh, Nadeshiko, dường như cũng đang mỉm cười nhìn theo Sonomi bằng ánh mắt buồn đến nao lòng.


“Sakura, cậu thấy bức tranh treo trên tường nhà tớ thế nào? “
Vừa đi, Tomoyo vừa hỏi Sakura. Sakura lắc đầu:
“Chẳng thế nào cả. Chỉ là.... tớ cảm thấy một cảm giác yên ổn lúc nhìn bức tranh mà thôi. Cậu có biết người trong tranh là ai không?”
“Ưm, không. Nhưng tớ nghĩ đó là một người bạn của mẹ tớ. Có lẽ mẹ tớ cũng giống như cậu vậy, cũng cảm thấy âm lòng khi nhìn bức tranh. Vì thế mẹ rất hay đứng nhìn bức tranh đó mỗi khi mẹ cảm thấy lo lắng...”
Sakura và Tomoyo đang đi trên một khu phố san sát các ngôi nhà cao ráo và đẹp đẽ. Nếu ai đến khu phố này đầu tiên khi lần đầu đến vương quốc Clow thì hẳn sẽ nghĩ vương quốc Clow thật hưng thịnh và giàu đẹp. Nhưng sự thật không phải như thế. Khu phố mà hai cô gái đang đi là khu phố của quý tộc, xung quanh đây chỉ toàn quý tộc sinh sống chứ không có người nghèo. Mà quý tộc ở vương quốc này thì chẳng biết làm gì cả, chỉ toàn bóc lột của người dân để ăn chơi và hưởng thụ. Người dân hàng ngày lai lưng ra làm việc để rồi bị chiếm đoạt hết mà không để lại cho họ một chút gì. Nếu đếm số người ăn xin trên đường phố thì lượng người đó chắc chắn đông hơn gấp 3 lần lượng quý tộc.
“Sakura, cậu đang nghĩ gì thế?”
“Tớ đang nghĩ” - Sakura thở dài – “người dân trong vương quốc này thật là khổ.”
“Đúng vậy” - Tomoyo đồng tình – “tuy nhiên theo tớ được biết thì vương quốc này mới chỉ suy sụp từ 6 năm trước, 6 năm cũng đủ để làm cho người dân khốn khổ. Theo như người ta đồn đại thì dường như ông vua này không phải là vị vua 6 năm về trước. Vị vua trị vì cách đây 6 năm là một ông vua tốt, luôn chăm sóc cho dân chúng. Trong suốt thời gian trị vì của ông, tức là từ 6 năm trước đổ lại, đất nước này là một thiên đường hạnh phúc. Nhưng sau một vụ thảm sát gì đó trong cung cấm thì hình như vị vua này đã bị giết hại và thay thế bằng một tên hôn quân nào đó, để rồi bây giờ dân chúng phải khổ sở như thế này. Tuy nhiên, đó cũng chỉ là tin đồn. Có lẽ chỉ có quý tộc mới biết chính xác chuyện gì xảy ra. Nhưng đời nào họ chịu nói cho dân chúng biết. Nếu nói ra thì họ lấy cái gì mà ăn khi mà dân chúng phản kháng, đấu tranh lại.”
Tomoyo kết thúc câu nói của mình, quay sang nhìn Sakura dò hỏi. Sakura chỉ trầm ngâm, lẩm bẩm:
“Chà, thiên đường hạnh phúc...”
Tomoyo chăm chú nhìn Sakura. Sakura đã sống cùng cô 6 năm nay, hai người đã trở thành một đôi bạn tri kỉ. Tomoyo hiểu Sakura còn rõ hơn cả chính Sakura.
“Sakura, cậu có hạnh phúc không?” - Tomoyo bất chợt hỏi.
Hạnh phúc? Sakura tự hỏi mình có hạnh phúc không? Quên hết quá khứ đau buồn, sống thật vui vẻ, đó là hạnh phúc sao? Thế nào là hạnh phúc? Sakura không hiểu. Sakura không biết. Cô không hiểu hạnh phúc và cũng không biết mình có thật sự hạnh phúc không. Cuộc đời cô dường như mới bắt đầu được 6 năm, từ khi cô bé Sakura Kinomoto 10 tuổi bước chân vào sống trong nhà Daidouji. 6 năm qua giống như những năm đầu tiên trong cuộc đời dài dằng dặc mà cô sẽ phải sống. Đó là những năm mà Sakura xây dựng lại từ đầu kí ức của mình, sống một cuộc đời mới, quên hết đi quá khứ, không cần quan tâm tương lai, không suy tư, ưu phiền. Đó có là hạnh phúc không?
Sakura không trả lời câu hỏi của Tomoyo mà hỏi lại:
“Tomoyo này, cậu có nghĩ có nơi nào là thiên đường hạnh phúc không?”
“À” - Tomoyo mỉm cười nhìn Sakura – “tớ nghĩ là có đấy. Tạo hóa sinh con người ta ra, chắc chắn sẽ không đẩy người ta vào địa ngục của bất hạnh đâu. Người chắc chắn sẽ tạo ra ỗi đứa con của Người một thiên đường hạnh phúc. Nhưng người muốn các con của người phải tự đi tìm, tự tìm lấy thiên đường của chính mình. Tạo hóa biến đổi không ngừng, Sakura ạ. Nhưng chắc chắn là có thiên đường hạnh phúc đó.”
Im lăng. Sakura và Tomoyo đều chìm vào suy nghĩriêng tư của mình. Bất chợt, Tomoyo hỏi, phá tan sự im lặng:
“Sakura sẽ đi tìm chứ? Sakura sẽ đi tìm thiên đường hạnh phúc của mình chứ?”
Sakura nhìn thẳng vào mắt Tomoyo , mỉm cười:
“Ừ, nhất định mình sẽ đi tìm và sẽ tìm thấy. Hai chúng ta sẽ cùng đi tìm nhé, Tomoyo ?”
“Được, chúng ta nghoéo tay nào.”
Thiên đường hạnh phúc? Lúc này, cả hai đều chưa biết đến nó. Nhưng chỉ một động tác đơn giản như này cũng đủ để hai cô gái cảm thấy hạnh phúc rồi, hạnh phúc vì có một người bạn thân thiết, đồng cảm.
Tomoyo và Sakura đi đến cuối con phố quý tộc. Gió nổi lên, thổi bay những chiếc là vàng mùa thu. Chiếc nơ cột trên tóc Tomoyo xòa vào mặt Sakura.
“À, Tomoyo, chiếc nơ của cậu hình như cũ quá rồi!” - Sakura nhìn chiếc nơ hồng đang phấp phới bay trên tóc Tomoyo và hỏi.
Tháo chiếc nơ xuống, Tomoyo nhìn nó bằng ánh mắt âu yếm:
“Ừ, nó là của ba tớ tặng mẹ tớ trước lúc ba đi xa mãi mãi. Nó là kỉ vật duy nhất của ba. Tớ muốn giữ nó mãi.”
Bỗng một làn gió thổi qua, cuốn chiếc nơ từ tay Tomoyo . " Ôi, không..." Tomoyo kêu lên rồi chạy theo chiếc nơ. Sakura cũng chạy theo Tomoyo . Chiếc nơ bị cơn gió cuốn bay vào một căn nhà to được xây rất đẹp và trang nhã. Nhưng bức tưởng của căn nhà thì có vẻ không bình thường chút nào khi nó cao chót vót, ít nhất cũng phải đến 20 mét.
“Đây chắc là nhà quý tộc. Chà, họ làm gì mà phải xây tường cao thế kia chứ, chống trộm cũng đâu cần xây cao vậy” - Tomoyo nhìn bức tường, tặc lưỡi.
“Không đâu, tớ thì lại nghĩ, bức tường này không có khả năng chống trộm.”
“.........”
“Cậu nhìn cái câybên cạnh xem” - Sakura nói và chỉ vào một cái cây cổ thụ cao – “ai đời muốn ngăn trộm vào mà lại để ở đây một cái cây to, cao hơn bức tường, lại còn xòa cả cành vào trong nữa chứ. Như thế này thì việc đột nhập vào nhà với mấy tên trộm chỉ là trò trẻ con...”
“Chúng ta gọi cửa chứ? Tớ muốn lấy lại chiếc nơ...”
“Ồ không, tớ không nghĩ là chúng ta nên gọi cửa” - Sakura vừa nói vừa bước lại xem xét gốc cây cổ thụ - “nên nhớ họ là quý tộc, họ chắc gì đã mở cửa cho chúng ta.”
Nhìn Sakura săm soi gốc cây, Tomoyo chợt hiếu ý định của bạn:
“Không phải chứ? Không lẽ cậu định....”
“Trèo vào. Đúng vậy....” - Sakura thản nhiên nói.
Không để Tomoyo nói gì thêm, Sakura đứng lùi lại rồi lấy đà phóng vút lên một cành cây ở gân nhất. Từ đây, Sakura chầm chậm trèo lên trên các cành cây và từng chút lại gần bức tường. Cuối cùng, cô cũng đã đứng trên bức tường cao, nhìn vào trong nhà. Bên trong bức tường là một khu vườn rộng, rậm rạp cây cối. Sakura thận trọng nhìn quanh nhưng chẳng thấy bóng người nào.
“Sakura, cẩn thận đấy...”
Sakura quay xuống nói với Tomoyo:
“Yên tâm đi, Tomoyo . Tớ không thấy ai cả, chắc là đi vắng hết rồi. Cây cối ở đây rậm rạp quá nên tớ cũng không thấy cái nơ của cậu. Đợi chút, tớ sẽ xuống tìm và sẽ mang ra cho cậu.”
Sakura bám lấy một cành cây và tụt xuống. Nhưng không được. Cô bé không thể rút chân ra. Chân Sakura đã bị kẹt vào một hốc tường nhỏ ở trên bức tường.
“Không sao chứ, Sakura? Đứng bên dưới, Tomoyo không yên tâm hỏi.
“Tớ nghĩ là không có chuyện gì. Tớ sẽ rút chân ra được ngay thôi mà.”
Nói rồi, Sakura đu người ra và dùng tay tì vào tường, đẩy mình ra. Đồng thời cô rút chân thật mạnh. Cuối cùng, chân cô cũng rời khỏi hốc tường. Nhưng đó cũng là lúc mà cả người Sakura đã không còn chút ràng buộc nào với bức tường nữa. Cô rơi xuống....
“SAKURA......” - Tomoyo hét lên


“Ôi, không...”
Sakura đang rơi xuống từ độ cao 20 mét. Khi đã gần chạm đất với tốc độ nhanh, Sakura may mắn níu lại được một cành cây xòa ra trước mặt cô. Sakura đu mình trên cây, thở hắt ra:
“Mạng mình vẫn còn lớn lắm. Thật tốt khi cái nhà kì lạ này lại trồng nhiều cây như vậy ở ngoài vườn.”
Sakura bám vào thân cây và tụt xuống đất. Xuống đến mặt đất, cô xem xét chân tay mình và nhận thấy nó bị xước một vết nhỏ khi va vào cành cây. Sakura chặc lưỡi:
“Vẫn còn may mắn chán. Mình cũng giỏi đấy chứ khi mà thoát chết trong gang tấc...”
“Nếu vậy thì thật chúc mừng cô đã tiếp đất một cách bình an. Hôm nay không phải là ngày tốt lành của cô nhưng nó cũng không đến nỗi tệ lắm đâu nhỉ? Dù vậy, tôi không nghĩ là hành động trèo tường vào nhà tôi là một hành động hay đâu.”
Tiếng nói sau lưng làm Sakura giật mình quay lại. Một chàng trai có mài tóc màu nâu, đôi mắt hổ phách trên gương mặt thanh tú đang đứng khoanh tay trước ngực nhìn cô, mỉm cười.
“Tôi là chủ nhà này” - tên con trai tiếp tục nói, vẫn tươi cười – “chào mừng cô thành công trong màn vượt tường.”
“Uh” - Sakura hơi lúng túng – “xin lỗi anh. Tôi không cố tình muốn trèo tường vào đâu. Tôi nghĩ là cả gia đình đã đi vắng hết, vì vậy nên... ấy, xin đừng hiểu lầm, tôi không phải là ăn trộm đâu, tôi vào đây chỉ vì muốn lấy lại chiếc nơ bị gió cuốn bay trong khu vườn này thôi....”
“Ô, có phải chiếc nơ này không?” - Gã con trai nói và giơ lên trước mắt Sakura một chiếc nơ màu hồng.
Sakura đã nghĩ sẽ phải tìm khá lâu trong khu vườn rộng kinh khủng này, giờ đây, vừa vào đã tìm được khiến cô không khỏi không vui mừng, reo lên:
“Đúng rồi, chính là nó đấy. Cảm phiền anh cho tôi xin lại nó.”
“Làm sao tôi biết chắc chiếc nơ này là của cô? Cũng không có cái gì chứng minh cô vào đây không phải để ăn trộm?” - gã con trai nghi ngờ hỏi.
Cảm giác bị xúc phạm, Sakura hét lên:
“ANH...”
“SAKURA....”
Nghe tiếng gọi, Sakura quay lại, thấy Tomoyo đang hốt hoảng chạy đến. Tomoyo ôm chầm lấy Sakura, xem xét khắp người Sakura, lo lắng hỏi:
“Sakura, cậu không sao chứ? Cậu làm cho tớ lo quá. Trời ơi, cậu không bị thương chứ? Không bị đau ở đâu chứ?”
Sakura lắc đầu:
“Không sao, tớ may mắc vớ được một cànyh cây, và cũng may mắn khi vừa vào đây đã tìm được cái nơ của cậu rồi. Chỉ có điều nó đang ở trong tay một gã khó ưa đứng ở kia thôi.” - Sakura vừa nói, vừa tức giận chỉ tay ra phía sau.
Lúc đó, Tomoyo mới để ý thấy một người con trai đang đứng ở phía sau Sakura. Đoán biết đó là chủ nhà, Tomoyo vội cúi người xin lỗi:
“Xin lỗi, hình như anh là chủ ngôi nhà này. Tôi thật sự xin lỗi vì đã tự tiện vào đây. Bởi vì lúc đó tôi locho cô bạn tôi quá. Hơn nữa, lúc đó cổng nhà lại không khóa, nên tôi... ờ... đẩy cổng chạy vào luôn. Thành thật xin lỗi anh!”
Chàng trai lại mỉm cười, nhìn Tomoyo, vui vẻ nói:
“Ưm, không sao đâu, tôi hiểu mà. Tôi nghĩ chiếc nơ này là của cô?”
Tomoyo nhìn chiếc nơ, đưa tay đỡ lấy, vội vàng cảm ơn:
“Cảm ơn anh! Thật lòng tôi rất biết ơn anh!”
Sakura đứng cạnh, nhìn gã vừa mới nghi ngờ cô là trộm - nhất quyết không đưa cái nơ cho cô thì giờ đây lại đưa ngay cho Tomoyo mà không cần hỏi lý do, vô cùng ngạc nhiên. Dường như nhận ra vẻ ngạc nhiên của Sakura, tên con trai cười to:
“Tôi thấy người dịu dàng như cô đây thì không thể là trộm được” - hắn nói với Tomoyo, rồi lại chỉ vào Sakura nói tiếp – “chứ không như cô gái dữ dằn này...”
“CÔ GÁI DỮ DẰN? TRỘM?” - Sakura gầm lên... “ANH DÁM NÓI LẠI LẦN NỮA KHÔNG?”
“Xin lỗi nha, tôi đùa chút thôi.” - Chàng trai bình thản nói – “Tên tôi là Li Syaoran. Còn hai cô?”
Tomoyo toan trả lời nhưng bị Sakura ngăn lại. Cô hất hàm:
“Anh cần biết để làm gì?”
“Chẳng để làm gì cả” - Syaoran vẫn bình thản, phớt lờ thái độ bực dọc của Sakura – “coi như để công bằng việc tôi "lỡ" nói tên cho hai cô biết thôi mà.”
Sakura cảm thấy vô cùng "nóng mặt" về thái độ gần như khinh thường mình của Syaoran, cũng chẳng có cách nào từ chối vì "đã lỡ nghe tên hắn rồi", Sakura trả lời:
“Sakura, còn cô bạn tôi đây là Tomoyo.”
“Ô, tôi chỉ có thể biết tên thôi sao?” - Syaoran đùa.
“Đúng, chỉ biết tên là đủ” - Sakura nói, hất tung mái tóc dài ra đằng sau – “tên của anh có hai tiếng, chúng tôi nghe được hai tiếng đó rồi. Vậy thì chúng tôi nói tên là đủ hai tiếng để trả nợ anh.”
Syaoran cười ngất:
“Lần đầu tiên tôi nghe được cách giới thiệu kì quái này đó!”
Sakura không thể chịu đựng thêm, cô hét lên:
“XONG CHƯA, MÀN CHÀO HỎI KẾT THÚC Ở ĐÂY LÀ ĐƯỢC RỒI ĐẤY. ANH IM ĐI VÀ MỞ CỔNG CHO TÔI VỀ. TÔI CHẲNG
1 2 3 ... 89 Sau »
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook