Truyện teen Người Con Gái Đáng Thương

Truyện teen Người Con Gái Đáng Thương

14.09.2015 / 21:24
3198 -
4.5 /5
Chiếc xe lăn bánh và rời khỏi sân bay. Trong xe, một cô gái với mái tóc nâu đen dài và suôn mượt được làm xoăn nhẹ ở đuôi tóc. Tay chống cằm, cô nhìn ra ngoài, đầu dựa vào cửa kính và cất tiếng nói.
- Tôi phải học ở đâu vậy?
- Thưa tiểu thư người sẽ học ở trường Black Moon (BM). Đó là ngôi trường danh giá nhất .
Trợ lí của cô gái nên tiếng. Cô trầm ngâm suy nghĩ rồi nên tiếng.
- Hình như tôi từng nghe cái tên đó ở đâu thì phải?
- Là trường do ông chủ là chủ tịch nên vì vậy nó cũng chính là trường thuộc quyền của tiểu thư.
- Cảm ơn.
Nụ cười thoáng hiện qua trên đôi môi đỏ tự nhiên của cô. Chiếc xe dừng ngay trong sân trường Black Moon. Mọi người dường như ko để ý vì đang mải ngắm giai đẹp. Người trợ lí nhanh chóng xuống xe và chạy về phía đối viện mở cửa cho cô gái. Cánh cửa mở ra, một cô gái bước xuống xe thì ngay lập tức chiếc ô đen được bật lên và che cho cô.
- Cái gì vậy?
- Da dáng công chúa sao?
Bọn con gái chê bai. Cô gái vẫn bước đi tự nhiên. Người trợ lí của cô cầm ô đi theo. Cô khác hẳn với bọn con gái khuôn mặt son phấn. Cô gái để khuôn mặt mộc vốn có của mình, mái tóc để xõa, cô mặc chiếc quần sót(đủ dài nhưng ko đến đầu gối) cạp àu đen cùng chiếc áo trắng cổ cao có ống tay phồng. Cô đeo balo đen, chân đi guốc cao 5 phân. Nhìn cô trông thật quyến dũ từ đầu đến cuối. Nhưng trong đám đông có một ánh mắt chẳng thèm bận tâm. Cô gái tiến đến phòng hiệu trưởng.
- Xin lỗi tiểu thư. Là do ko biết lên ko chuẩn bị trước cho cô.
- Ko sao.
Cô nở nụ cười hiền hậu làm ông hiệu trưởng chết mê mệt. Cô nhìn tờ lai lịch rồi đưa cho người trợ lí điền vào.
- Tôi sẽ học ở đâu?
- Học lớp 11A-1.
Vâng 11A-1 là một trong những lớp vip dành cho những người có IQ cao và có tiếng tăm lớn. Cô gái có vẻ hài lòng làm cho ông hiệu trưởng đang vã mồ hôi được thở phào nhẹ nhõm. Ông ta mạnh bạo.
- Vậy tiểu thư...
- Tôn Lữ NaUy.
Cô hiểu ý ông hiệu trưởng và trả lời ngay. Cô dùng đến cái tên này là để ko cho ai biết tên thật của mình. Rin-cô gái đứng dậy, ông hiệu trưởng đưa cô đến phòng học.
- TRẬT TỰ.....
Giọng bà cô nào đó rất đanh thép và khiến cho Rin muốn thủng màng nhĩ. Cô đứng trước cửa lớp mà thấy khó chịu vì nhiều thứ. Cánh cửa mở ra, Rin cùng ông Ht bước vào lớp trước sư ngạc nhiên của mọi người.

- Các trò...hôm nay lớp ta có một học viên mới. Các em hãy đối xử tốt với bạn.
Ông Ht mặt vênh lên trời. Rin nhìn họ, cô nên tiếng.
- Tôi là Tôn Lữ NaUy. Rất mong giúp đỡ.
Rin nở nụ cười, cô nhìn họ và nhận được sát khí từ 17 con người đang ngồi dưới lớp. Cô giáo nên tiếng.
- Em muốn ngồi chỗ nào?
- Vâng.
Rin cúi chào cô và đi xuống cuối lớp. Cô ngồi vào bàn cạnh cửa sổ, mọi người bàn tán.
- Chỗ đó là.....
Một học viên nên tiếng nhưng ko dám nói hết câu. Thầy hiệu trưởng đi mất, vừa lúc đó 3 người con trai bước vào lớp.
- Các em đến trễ.
- Chúng emcos vài việc bận thưa cô.
Một trong số đó cười hòa. Bỗng họ nhìn vào cái bàn vừa bị Rin cuỗng mất.
- Này cô kia.
Gin (Tiểu Phong) lên tiếng. Mọi người đều quay ra nhìn Rin nhưng cô đang nghe nhạc, mắt cứ dán vào một quyển truyện mà ko nghe thấy Gin gọi. Bỗng...
- Cô có nghe ko vậy?
Gin giật quyển truyện của Rin, cậu tức giận vì lần đầu tiên có đứa con gái dám lơ đẹp cậu. Rin lúc này mới ngước mặt nên nhìn Gin.
- Trả đây.
Cô trả lời lạnh gắt, mọi người giật thót tim khi Rin đáp lại Gin như vậy. Gin nổi giận.
- Cút ngay. Đây là chỗ của Ken.
- Trả lại đây.
Rin chẳng thèm để tâm đến câu nói của Gin, cô nhất quyết đòi quyển sách đó. Cô giật cuốn truyện đang nằm trên tay Gin và nói.
- Chủ nhân của chỗ này ko nên tiếng phàn nàn thì mong cậu đây hãy im lặng. Bây giờ đang trong giờ học và còn nữa...đừng có tự ý giật đồ của tôi như vậy.
Rin làm Gin tức điên nên. Cô ngồi xuống ghế, Ken(Kiệt) và Jum(Lôi Tử Âu) chẳng có phản ứng gì mà chỉ tìm chỗ ngồi vào. Suốt buổi học mà Gin cứ phóng lửa điện về phía Rin. Giờ ăn trưa, tại cantin.

Rin đi xuống phòng ăn, cô ngồi vào một góc, mọi người đều lánh xa vì sợ dính líu đến cô khi vừa nghe được tin động trời đất đó. Rin chẳng bận tâm, cô vẫn nghe nhạc, vừa lúc đó nhóm 3 người họ đi xuống cantin và Gin tiến đến cái bàn đó rồi giật cái tai nghe ra.
- Nói chuyện đàng hoàng đi.
- Bộ....Tôi và cậu còn gì để nói sao?
Rin trả lời một cách tỉnh bơ và giật lại cái tai nghe. Ken và Jum ngồi xuống rồi nhâm nhi tách cafe nóng và để mặc hai người này cãi nhau. Lúc này, đang nên đến đỉnh điểm thì "tách..." Có người chụp ảnh họ, cậu ta deo lên.
- Gin và cô gái này giống nhau chưa kìa.
Mọi người nghe thấy thì tò mò lắm và cũng xúm lại xem tấm ảnh. Gin tức giận nhưng vẫn làm cho bọn con gái chết mê mệt.
- Có gì mà xem chứ.
Cậu xua đuổi họ đi và quay ra.
- Có biết tôi là ai ko?
- Cậu ko biết mình là ai sao mà lại hỏi tôi?
Câu trả lời tỉnh bơ của Rin làm cho Gin tức giận, Jum thì bật cười. Mọi người trong cantin ddeuf cố để ko cười.
- Cô....cô....
- Tôi làm sao?
Rin đang làm cho Gin tức giận. Cậu cố hạ giọng và kiềm chế bản thân.
- Từ trước đến giờ tôi chẳng thèm so đo tính toán với con gái bao giờ nên...
- Ko cãi lại nên tìm cớ sao?
Rin vừa đọc truyện vừa nói. Lần này thì Gin ko nhịn được nữa. Cậu định đánh Rin nhưng bị bàn tay to khỏe của anh trợ lí túm lại.

- Làm ơn! Đừng có động tay động chân với tiểu thư.
- Tôi ko sao đâu.
Rin mỉm cười. Người trợ lí lúc này mới bỏ tay ra. Anh ta nhìn Rin:
- Nếu người cần........
- Yên tâm đi tôi sẽ ko để ai động vào người tôi đâu. Tôi là tiểu thư của anh mà.
- Vậy thì tôi yên tâm rồi.
Rin tiễn anh trợ lí. Tại bàn ăn.
- Có gì đáng cười vậy Jum? - Gin tức giận.
- Lần đầu tiên có người ko bị cậu mê hoặc lại còn ngon lành đáp trả như chơi.........Nhưng đúng là phải công nhận cô ta giống cậu thật.
- Giống sao? Con nhỏ đó...
Vừa lúc đó Rin quay lại. Cô ngồi vào chỗ của mình và tiếp tục đọc truyện.
- Này...
- Làm ơn im dùm cái coi.
Rin khó chịu vì Gin. Bỗng Gin túm tay cô, cậu lôi cô ra khỏi cantin và đến vườn cây sau trường.
- Rốt cuộc cô là ai?
Gin đang rất lo lắng. Cậu cố gặng hỏi:
- Tên cô là gì?
- Tôn...Lữ...NaUy.
- Ko phải.-Gin hét ầm lên, cậu hoảng hốt nhìn Rin.
- Ba cô là ông chùm t/g ngầm phải ko? Cô cómột người anh trai?
- Sao lại biết...ba tôi là...ông chùm t/g...ngầm?
Rin chưa hết ngạc nhiên thì ngay lúc này, Gin ôm chặt lấy cô. Anh ôm cô mà cảm thấy hạnh phúc hơn bất kì bao giờ.
- Bỏ...bỏ ra đi.
Rin cố đẩy anh ra vì cô cảm thấy khó thở. Căn bản là cô ghét người ta chạm vào mình. Gin vui mừng.
- Là anh này. Lâm Tiểu Phong-anh sinh đôi của em. Chúng ta chưa từng gặp nhau trong 17 năm qua. Suốt từ lúc sinh ra.
- Buông ra....Tôi ko thở được.
Rin phát ra giọng nói yếu ớt. Lúc này Gin mới vội buông cô ra. Cậu đang vui đến phát khóc nhưng khuôn mặt vẫn vô cùng cute.
- Anh rất vui vì em đến . Từ khi sinh ra chúng ta bị chia cắt. Anh được gửi đến sống cùng Ken. Ba cậu ấy là bạn của ba nên..
- Xin lỗi nhưng tôi phải vào lớp.
Rin bỏ đi ngay. Suốt buổi học họ thấy lạ: Rin vẫn nghe nhạc và đọc chuyện. Gin thì khuôn mặt rạng rỡ, tươi cười nhìn Rin. "Reng...reng...reng..." - đây là tiếng chuông mà Gin mong chờ. Nhưng vừa có chuông thì anh đã ko thấy Rin đâu, cô biến mất nhanh chóng. Họ ra cổng thì thấy Rin đứng chờ ai đó.

- Em định đi đâu?
- Về nhà.
- Lên đi.
Gin nháy mắt làm mấy nhỏ hám giai gần đó chết mê mệt. Rin chẳng thèm quan tâm, cô nhìn chiếc đồng hồ bằng da đã cũ trên tay.
- Muộn 3 giây.
- Tôi xin lỗi.
Anh trợ lí ko giám lấy cớ vì biết Rin chẳng thèm nghe đâu. Rin là người theo chủ nghĩa Anime, đồng thời cô cực kì bận tâm về thời gian giống Lucy (T.T Chirikamo:sau này sẽ biết nv này). Dù muộn có vài tích tắc thì cũng đủ làm cô nhận ra (T.T Chirikamo: hehe mình nói quá tí xíu). Rin lên xe và về nhà. 2 chiếc oto Fererri đen đỏ đi theo. Họ dừng loại trước căn biệt thự đẹp theo kiểu cổ điển với vườn hoa đa sắc màu. Rin đi vào nhà.
- Ko có ai sao?
Gin thắc mắc. Rin ngồi cuống ghế Sofa thì anh quản lí thì thầm vào tai cô cái gì đó.
- Tôi biết rồi. Phiền anh mang tách cafe đá nên phòng tôi.
Rin mỉm cười rồi bật TV nên thì đập ngay vào mắt họ là hình ảnh chiếc ghế to.
- Papa...
Rin giật mình, cô đứng dậy và thay đổi thái độ. Gin nên tiếng.
- Sao papa cho Tiểu Anh về mà ko nói với con?
"- Tiểu Anh? Tiểu Anh là ai?"
Chiếc ghế quay ra, mọt giọng nói nghiêm nghị. Họ có thể cảm thấy sát khí mặc dù cách chau hẳn một đại dương bao la.
"- Từ nay ta ko muốn nghe cái tên "Tiểu Anh". Gọi là Rin hay Tôn Lữ NaUy thì tùy.
- Vâng.
- Papa...về việc đó thì.....
Rin lưỡng lự. Giọng nói đó lại phát ra lạnh lùng.
"- Ở đó và hoàn thành nhiệm vụ của mình. Đừng có làm ta thất vọng nữa. Nếu còn thất bại ta sẽ chuyển con đến Nhật Bản."
- Vâng.
Màn hình tắt đi. Rin đơ người ra, cô chẳng nói gì mà đi thẳng nên phòng. Vừa lúc đó anh quản lí đi xuống. Gin quay ra.
- 17 năm qua Tiểu Anh sống....à ko Rin sống như nào vậy?
- Nó là câu chuyện mà tôi nghĩ cậu sẽ ko muốn nghe.
Anh quản lí nhìn Gin, dường như hiểu ý, anh bắt đầu kể.
- 17 năm trước cậu và Rin được sinh ra nhưng bị chia cắt. Cậu đến còn tiểu thư ở Mĩ. Tiểu thư bị ông chủ bắt cầm súng, cầm kiếm....cầm mọi thứ để có thể chém giết. Nhiều lần tiểu thư xuýt chết vì những nhiệm vụ nguy hiểm.
- Rin giết người từ bao giờ? Và con bé khóc...?
Anh quản lí lòng lặng chĩu, anh trả lời mà thấy lòng mình đâu như cắt.
- 5 tuổi. suốt 17 năm qua tiểu thư chưa từng khóc trừ lúc ra đời.

Hình dung và hiểu em gái mình, Gin đau đớn tột cùng bởi cậu quá yêu em gái mình cho dù chưa bao giờ gặp mặt. Vừa lúc đó, trên phòng của Rin: có một chiếc giường, bàn học, tủ và rèm cửa...Tất cả đều màu đen trừ dèm cửa màu trắng. Rin nhớ về quá khứ.
"-Papa...anh trai của con?
- Con ko có người thân, hãy coi như con chưa bao giờ có anh trai nếu ko muố cả con hoặc nó gặp rắc rối.
- Vâng."
Dòng kí ức biến mất khỏi đầu Rin. Cô đi xuống nhà trong một diện mạo mới. Chiếc quần đen cạp cao bó sát đôi chân thon dài, đôi quốc cao 10 phân cùng với chiếc áo cổ tròn ba lỗ bó sát người để lộ vòng eo tuyệt đẹp. Rin khoác chiếc áo choàng đen bên ngoài.
- Em định đi đâu mà ăn mặc thế này?
- Đến bar Sky.
Câu nói của Rin làm Gin ngạc nhiên. Rin nhìn 3 chàng trai rồi mỉm cười tà ác.
- Đi ko?
- Anh sẽ hộ tống em.
Gin, Rin và Ken đi xe Ferarri đen của họ. Jum đi Ferarri đỏ của mình. Họ phóng thẳng đến Bar Sky (một quán bar nổi tiếng). Cánh cửa mở ra, mọi người dồn ánh mắt về phía họ. Ba chàng theo nó ngồi vào một góc của quán bar. Bỗng một thằng phục vụ lon ton chạy đến.
- Các vị dùng gì?
Rin ngẩng mặt nên, tên phục vụ rối rít, sợ sệt nói ko nên lời.
- Tiểu...tiểu thư...Người...dùng......gì ạ?
- Nói với người đó là tôi đến.
- Hôm nay...Conan ko...
- CÁI GÌ?
Rin hét ầm nên khi thấy Jack đang ôm hôn một con nhỏ.
Đaonj tiếp sẽ cho bạn rõ chân tướng của Jack và Conan là ai. Đồng thời sẽ có hai nữ nhân vật nữa xuất hiện.
NHÂN VẬT
1. Edward Jack
- Bí danh: Conan
- Tuổi: 17
- Chỉ số IQ: 290/300
Là ông chùm đứng thứ 3 trong t/g ngầm. Cậu là người được đính hôn với Rin nhưng ko thành do cậu bỏ buổi hôn lễ. Quay trở lại , cậu làm Rin tức giận và càng làm cô xa rời cậu.
2. Lucy
- Bí danh: Rabbit Girl
- Tuổi: 17
-Chỉ số IQ: bí mật
Sống cùng Rin 7 năm từ lúc Rin 5 tuổi đến lúc 12 tuổi. Là người Rin nghe lời nhất trên đời. Rất quan tâm và luôn lo lắng cho Rin. Lucy có tính cách khá mạnh mẽ nhưng rất bí hiểm.
3. .........
- Bí danh: Baby 5
- Tuổi: 17
Là thuộc hạ của ba Rin, cô sống với Rin từ lúc hai người 5 tuổi (quen nhau khi cùng làm nhiệm vụ đẫm máu đó). Baby 5 rời bỏ Rin lúc 10 tuổi. Baby 5 là cô gái có tính cách sôi nổi, dễ hòa đồng, luôn che dấu bản thân bằng nụ cười xảo trá. Rất thích trêu trọc Rin.
4. Julianna
- Bí danh: Julie
- Tuổi: 15
Là người thân cận nhất của Rin. Cô bé có mái tóc màu bạc, vẻ mặt lạnh lùng, đôi mắt ánh lên vẻ buồn và sát khí. Nếu là đàn ông thì có lẽ Julie sẽ ko nhường Rin cho bất kì ai.
Ngoài ra còn một số nhân vật nữa nhưng bao giờ đến sẽ giới thiệu.
Hình như Conan (Jack) đã nhìn thấy Rin nhưng vẫn cứ chọc tức cô. Rin đứng phắt dậy.
- ĐI VỀ...
Rin hét to. Ken vẫn ngồi nghe nhạc, Jum thì mặt vô tư mỉm cười. Gin kéo tay em gái mình ngồi xuống ghế.
- Bình tĩnh đi Rin....Mà đứa nào là Conan?
- Mang Gin và Vodka pha với nhau ra đây. -Rin tức giận.
- Nó nặng lắm thưa tiểu thư. -Anh phục vụ sợ hãi.
- MANG RA.
Rin hét ầm nên, vừa lúc đó ba Rin gọi đến. Rin đeo tai nghe để nói chuyện.
- Vâng.
- "Tiếng của bar sao?"
- Vâng.
- "Đừng quên nhiệm vụ làđược."
- Vâng.
3 tiếng "vâng" của Rin làm mọi người ớn lạnh. Rượu mang ra, Rin làm một hơi hết sạch.
- Nói với hắn ta rằng:"Từ nay đừng có mà vác cái mặt đến tìm tôi."
Rin bỏ đi. Gin chạy theo cô, Jum và Ken vẫn ngồi lại. Ở bãi đõ xe, có mấy cái cột được xây để dựng Rin đứng ở một góc cột. Gin nhìn thấy cô, sau 17 năm chưa từng gặp mặt nhau vậy mà bây giờ ko biết thằng chết tiệt ở đâu làm đứa em gái cậu yêu quý nhất phải dơi nước mắt. Cậu ko biết nói gì mà chỉ biết ôm Rin vào lòng, ôm thật chặt.
- Khóc đi...khóc rồi thì đừng bao giờ khóc nữa.
Rin khóc to, cô khóc ướt đẫm vai Gin. Suốt 20 phút, Rin đã bình tĩnh trở lại. Gin kéo tay cô quay trở lại quấn bar, lúc này Rin dựa đầu vào vai Gin và ngủ mất. Jum mỉm cười.
- Em gái cậu thật đáng yêu đấy Gin.
- Đừng có mà tăm tia con bé. Tôi ko cho cậu đâu.
Vừa lúc họ đang nói chuyện thì một chàng trai lịch lãm ngồi cuống ghế. Hắn ta cầm cốc rượu và mỉm cười.
- Bạn của Rin sao?
Câu hỏi của cậu ta làm Jum và Gin ngạc nhiên. Gin lên tiếng.
- Mày là ai?
- Conan...tên thật là Edward Jack............
Rin đã thức giấc, cô nhìn Conan giận giỗi.
- Cút...Cút cho khuất mắt tôi.
- Làm gì mà giận vậy tiểu thư? Tôi chỉ muốn mời cô li rượu thôi.
Conan mỉm cười đầy ác ý. Rin đứng dậy, cô tức giận nhưng tên phục vụ nào đó lon ton chạy tới và thì thầm vào tai cô cái gì đó. Rin nhìn tên phục vụ.
- Sao lại là lúc này chứ?
Rin cắn môi, cô toát mồ hôi rồi quay ra nhìn họ.
- Về thôi.
Họ đành phải đi về và để Conan lại đó. Trước cổng biệt thự nhà Rin.
- Tôi phải về đây ko thì em gái tôi lại buồn.
- Nhớ Kiki sao?
Gin cười. Jum chào họ rồi đi về. Rin giận giỗi bỏ lên phòng trước. Lúc này, Ken mới lên tiếng.
- Em gái của cậu lúc giận là vậy sao?
- Chịu...dù sinh đôi nhưng tớ chẳng hiểu nổi con bé nữa.
Khuya hôm đó, Rin ngồi viết thư cho ai đó nhưng bức thư ko được gửi đi mà được cất trong cái hộp làm bằng gỗ sồi già lâu năm. Rin thở dài, cô ngồi nhìn bức ảnh một lúc rồi đi ngủ. Tại phòng của Ken, cậu đang nói chuyện với ai đó qua máy tính. Sáng hôm sau:
- Đi học thôi.
Có vẻ Rin đã trút hết buồn phiền. Họ đến trường và đập ngay vào mắt là Conan đang ngồi ngay trước bàn của Rin.
Rin chẳng để tâm, vừa lúc bà cô khó tính lên lớp. Rin nhìn Kiki ngồi trên cùng, cô đeo tai nghe rồi đọc truyện.
- NaUy....
- ......
Chẳng thèm nói, Rin đi lên bảng, sau một hồi làm việc với bảng máy tính thì cô đứng đó vừa nghe nhạc vừa đợi bà cô nói.
- Cơ bản sao?
- Cô có cách nào hay hơn sao?
Rin đi về chỗ. Vừa lúc đó có cuộc gọi đến. May cho Rin là có chuông reo. Rin bật loa to lên vì chẳng thích bí mất.
- Ai?
- "Lâu ngày ko gặp lên quên Baby 5 rồi sao?"
- Baby 5?
Rin ngạc nhiên nhưng theo kiểu mừng rỡ. Ba chàng kia đều ngạc nhiên chỉ trừ Conan. Rin ngồi lên bàn, cô nhìn ra ngoài và nói.
- Có chuyện gì sao?
- "Lucy....."
Cơn gió lạnh thổi qua. Rin toát mồ hôi lạnh, cô sợ hãi hét lên.
- LUCY? Bao giờ? Bao giờ hả?
-" 7h tối nay tại bar Sky."
- Con nhỏ Bayby 5 chết tiệt này.
Rin vớ lấy cặp sách, cô chạy thẳng đến phòng hiệu trưởng và bỏ đến bar Sky ngay. Bỗng tên quản lí từ đâu chui ra.
- Tôi đã chuẩn bị hai diva tốt nhất, những người phục vụ giỏi nhất và trang trí lại bar.
- Còn tay dj chính?
- Cái đó...?
Tay quản lí lưỡng lự. Rin lên tiếng.
- Tôi sẽ lo hết phần đó. Cả rượu cũng để tôi pha chế cho.
Vậy là Rin bắt tay vào công việc bận rộn kinh khủng, hết chạy lên chạy xuống, tìm đồ cho Diva rồi v.v......Khi rượu vừa pha song cũng là lúc 6h3o
- Tiểu thư....
- Nếu thấy Baby 5 tới thì có nghĩa là Lucy cũng đã tới.
- Tay DJ chính?
- Tôi đi thay đồ ngay.
Rin đi tìm đồ, nhưng chẳng có lấy cái nào ra hồn. Rin cuống cuồng lên, cuối cùng thì cô chọn đại một cái của bọn phục vụ.
- Bây giờ sẽ là màn trình diễn đầu tiên của DJ chính hôm nay.
Rin bước ra trước con mắt ngưỡng mộ của mọi người. Mấy chàng ngồi dưới đang uống rượu thì phun hết ra. Bỗng một cô gái ngồi xuống cạnh họ, cô nhếch miệng cười nhìn Rin. Rin mặc chiếc váy hồng ngắn (T.T Chirikamo: nói thế nào nhỉ...mình có vẽ cái váy đó nhưng ko biết diễn tả ra sao. Nói chung là sexy và đẹp). Rin làm thật uyển chuyển cứ như dân chuyên nghiệp ấy. Mấy tên phục vụ bưng rượu ra bàn của nhóm họ.
- Martini sao?
- Vâng đây là đích thân tiểu thư pha trộn.
Tên phục vụ đặt xuống rồi đi mất. Cô gái đó cầm ly rượu lên nhìn và nói.
- Pha Gin và dòng rượu khai vị Vermouth. Hừ...dù có trộn đen và đen bao nhiêu đi chăng nữa thì vẫn mãi chỉ là đen mà thôi...
Rin nhìn về phía họ, cô thấy cô gái đó uống rồi thì cảm thấy an tâm. Cô gái đó bỏ mũ ra, mái tóc nâu cùng khuôn mặt quyến rũ nhìn Rin mỉm cười. Lát sau, Rin cho người thay thế và nhảy xuống chỗ họ.
- Lucy....
Rin định ôm thì Lucy né người làm cô ngã vào cái ghế sofa. Rin ngồi dậy, cô xoa xoa cái mũi.
- 5 năm ko gặp mà vậy sao?
- Đi thay trang phục đi.
- Tuân lệnh.
Rin dơ tay kiểu quân đội rồi đi thay đồ ngay. Lát sau cô quay lại với bộ trang phục như ngày đầu họ gặp nhau. Gin lên tiếng.
- Cô ta là ai vậy?
- Xin giới thiệu đây là Rabbit Girl một thành viên của ông chùm đứng thứ hai trong t/g ngầm. Bí mật với papa về vụ này đấy.
Rin nháy mắt. Cô cười tươi, bởi từ trước tới giờ cô xem Lucy như là bạn thân, chị gái, mẹ,... Nhưng cô đâu biết Lucy luôn lấy mọi thông tin từ cô để cho ông chủ của mình. Vừa lúc đó, Baby 5 xuất hiện.
- Vẫn thích Martini sao?
Baby 5 mỉm cười. Vừa lúc đó Kiki cũng đến vì Jum gọi tới. Một tiểu thư quê các đến đây có vẻ hơi bất tiện. Tối đó họ ăn uống đập phá ầm ĩ cả nên. Về đến nhà, Rin về phòng tắm rồi thay đồ. Gin say khướt và đã đi ngủ, Baby 5 cũng về phòng sớm. Ở phòng khách chỉ còn lại Lucy và Ken.
- Sống cùng Rin sao?
- Trùng hợp.
Ken vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng. Lucy mỉm cười nhìn cậu.
- Tôi ko ngờ cô ta lại dính bẫy nhanh như vậy. Ai biết rằng người cô ta tin tưởng lại làm gián điệp cho ông chùm đứng thứ 2 trong t/g ngầm. Nếu bị chuyển đến Nhật chắc chắn cô ta chỉ có con đường chết.
- Mục tiêu cả thôi.
- Phải rồi. Mục tiêu cả thôi. Rin thật ko may khi là mục tiêu tiếp theo của tổ chức vì mẹ cô ta là ác quỷ mà.
Họ nói chuyện mà ko biết rằng Rin đứng sau bức tường và nghe thấy hết. Cô bịt mồm lại đề ngăn tiếng động và cố kìm nén để nước mắt ko rơi. Nhưngnước mắt cô cứ rơi. Lòng tin của cô bị phản bội, tình cảm của cô tan nát, cô sẽ đối mặt với mọi chuyện thế nào đây? Tối mai rảnh mình sẽ boss tiếp.

Sáng hôm sau, mọi người dậy và ko thấy Rin đâu. Khi họ định đi tìm thì anh quản lí nói Rin đã đi bộ đến trường từ sáng sớm. Ở trường.
- Sao em đi học mà ko nói ọi người biết vậy?
- Tại em muốn ngắm cảnh một chút thôi.
Rin cười trừ, trán cô toát mồ hôi. Ken nhìn cô nghi ngờ, trong giờ học, cậu nhắn tin cho Lucy.
- "Hình như cô ta đã phát hiện ra gì rồi."
- "Tôi ko nghĩ vậy đâu. Rin chẳng bao giờ nghi ngờ tôi cả."
- "Cẩn thận vào."
Đọc song dòng tin nhắn, Lucy quay lại nhìn Rin mỉm cười. Lúc này Conan đã sang Anh để giải quyết một số vấn đề lên ko có ở đây. Vì vậy Lucy ngồi chỗ của cậu. Tại cantin.
- Em ko khỏe sao?
- Dạ ko. Mọi người ăn đi.
Ken luôn để ý mọi động tĩnh của Rin trong khi đó, từ bàn đằng xa có một ánh mắt sát khí nhìn về phía họ (T.T Chirikamo: sẽ tiết lộ người này sau nhưng bật mí đó là Julie). Giờ ra về, đứng trước bãi đõ xe, Rin kéo Gin ra khỏi xe, cô lên xe và đóng các cửa lại.
- Rin em làm gì vậy?
- Mượn xe một chút.
Rin phóng đi ngay, trên xe có Ken đang ngồi ghế sau, cậu ta vẫn ngồi nghe nhạc ung dung. Rin phóng xe đến trước cánh đồng bồ công anh.
- Ra khỏi xe đi.
Bỏ ngoài tai lời của Rin, Ken vẫn ung dung ngồi nghe nhạc. Rin túm tay cậu ta và lôi ra ngoài. Họ đứng trước cánh đồng hoa bạt ngàn và nói chuyện.
- Tại sao lại làm vậy với tôi?
- Cô nói cái gì cơ?
Ken hiểu được ý Rin nhưng cậu bơ đi và trả lời như ko iết gì. Rin hét ầm lên.
- TẠI SAO
1 2 3 ... 9 Sau »
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook