Truyện teen Di ơi Hoàng xin lỗi

Truyện teen Di ơi Hoàng xin lỗi

10.09.2015 / 23:47
3802 -
4.5 /5
Chương I: Mở đầu
Huyên Di- một cô bé có một tâm hồn trong sáng cùng với một trái tim nhân hậu và mong manh dễ vỡ. Cuộc sống của cô đơn giản, không phức tạp hay trừu tượng hóa mọi chuyện. Thích đọc sách và sống thật với con người của mình.
Cứ thế cuộc sống của cô cứ chầm chậm trôi qua từng ngày, yên bình và tươi đẹp biết bao. Nhưng sóng gió ập xuống khi cậu ta - Thiên Hoàng chính thức bước vào cuộc đời của Huyên Di. Đem đến cho cô biết bao nhiêu rắc rối nhưng chẳng bao giờ biết nói hai từ xin lỗi. Vâng, có lẽ là cậu ta không được dạy từ đó.
Chương II: Mọi thứ bắt đầu
Ánh mặt trời sáng rực chiếu thẳng vào khuôn mặt của Huyên Di, cô ngáy ngủ ngồi dậy, lết tấm thân vàng ngọc vào wc để chuẩn bị ột ngày dài. Đánh răng, rửa mặt, buộc tóc, rồi đứng ngắm ngía vào gương để xem nhan sắc mĩ miều của mình.
"Nắm tay nhau trên đường tung tăng vui ca ngày tháng..." cái câu hát mà ngày nào cô cũng hát khi đi ra trạm xe buýt. Lòng cô ngập tràn niềm vui, mọi thứ vẫn rất tươi đẹp khi cô bé chưa vào trường.
Bước chưa đầy 100m để đến được lớp học nhưng Di đã thấy nó còn xa hơn cả đường đi Tây Trúc thỉnh kinh nữa. Vừa đưa cái đầu vào lớp 11A6 thân thương thì đã gặp ngay bản mặt thằng lớp trưởng khó tính. Cậu lớp trưởng đẩy gọng mắt kính lên, hắng giọng rồi hỏi: "tới lớp không vào đứng đây làm gì? Hay là cậu thích đứng ở ngoài hơn?" Di bĩu môi bước vô lớp, làm gì khó "tánh" dữ vậy.
Ngồi kế cô là một cậu bạn cực kì khó ưa và vô cùng khó chịu tên là Thiên Hoàng, hai người này không ưa nhau nhưng đôi lúc nói chuyện cứ như tình nhân. Khiến toàn lớp hiểu lầm và Huyên Di cũng gặp không ít rắc rối với mớ dây mơ rễ má bạn gái của cậu ta.
Chương III: Cãi nhau
Giờ học hôm nay trôi qua khá suôn sẻ trừ việc cô bị kêu lên bảng trả bài mà thôi. Nó cũng không có gì trở ngại ngoài việc là cô chưa học bài môn đó. Lại còn kêu định nghĩa chân lí là gì? Thật tình cô khá là ngây thơ và cực kì "tỉnh" khi trả lời "chân lí là ánh mặt trời chói lọi, nếu không nghiên cứu về nó thì đừng có dại mà nhìn vào nó". Thế là ăn nguyên con 1 vào sổ "tử thần".
Đến giờ ra chơi mà vẫn cứ ấm ức, đang suy nghĩ về con một "chói chang" thì "ầm", trời đất đảo lộn, sao bay tùm lum, cô ngồi chèm bẹp dưới đất. Chưa kịp định thần lại thì "ào", nước ngọt rưới từ đầu rưới xuống kèm theo giọng nói chanh chua của Nhã Hà - cô bạn gái đời thứ 18 của Thiên Hoàng: "mày nên tránh xa Hoàng ra, không thì đừng trách sao tao không nói trước!"
"Hey, làm gì cô ra lệnh cho tôi tránh xa cái tên đó ra, cô thích thì qua chỗ tôi ngồi mà ôm cậu ta luôn cũng được, tôi cực kì hoan nghênh!" Di đứng lên phủi phủi váy và tiếp tục hét:"Cô làm tôi ướt hết rồi đây này! Con điên này!" Cô quay lưng hậm hực đi xuống nhà vệ sinh. Hôm nay là cái ngày quỷ quái gì vậy chứ.
Bước vào lớp trễ mười lăm phút, lại bị ghi tên vào "sổ bé ngoan" , tháng này Di dẫn đầu bảng xếp hạng là cái chắc. Vừa đặt mông xuống ghế thì lại kêu lên sửa bài, biết quái gì đâu mà sửa. Thế là đứng hết tiết.
Còn cái tên ngồi kế, không giúp thì thôi làm gì cứ cười hí hí hoài vậy. Cô muốn quay qua bụp vào mặt cậu ta để trút giận vụ việc ban nãy. "Nè, cậu làm gì mà cười hoài vậy? Cậu có biết giọng cậu cười như ngựa hí trường đua không hả? Nín dùm cái!"
"Mắc gì?" Hoàng đập quyển tập xuống bàn hất mặt lên hỏi. "Mắc gì là quyền của cậu, tớ không biết!" Di trả lời mà cứ như hét vào mặt cậu ta. Trận đấu không phân thắng bại, kẻ này nói kẻ kia đáp, thật sự giờ tự học này căng thẳng đến nghẹt thở.
Tiếng trống vang lên báo hiệu trận thi đấu võ mồm kết thúc, đã đến giờ ra về. Di hậm hực ôm cặp bỏ về trước. "Nè, Di, hôm nay lần đầu tiên thấy Di cãi với Hoàng nha!" Cái bạn ngồi sau lên tiếng trêu ngẹo.
Ừ nhỉ, nay là lần đầu tiên cô cãi nhau với Hoàng, xưa giờ cô nổi tiếng thùy mị, nết na, dịu dàng, ít nói. Nay đã một phút nông nổi mà đánh mất đi hình tượng. Thật không còn mặt mũi nào để gặp những người hâm mộ cô gái hiền lành, bé nhỏ, ngây thơ, trong sáng Huyên Di nữa rồi. Kệ, cô không quan tâm nữa. Mệt mỏi thật.



Chương IV: Liếc mắt đưa tình
Huyên Di và cậu bạn ngồi cùng bàn đã có thù, không ai nói chuyện với ai, kiểu này đến cuối năm miệng cũng thối cho xem. Cả hai bạn trẻ ấy không còn nhìn trực tiếp nhau như trước nữa mà giờ cứ "liếc mắt đưa tình" lâu lâu thì phồng mang trợn mắt ra vẻ thách thức nhau.
Nhìn mỏi mệt thì tay cầm bút chân đút học bàn. Di giờ đã lột bỏ cái dáng vẻ dịu dàng như thiên thần với đôi cánh trắng ngày nào mà thay vào đó là dáng vẻ của một ác quỷ với đôi cánh đen. Di quay bút, Hoàng quay tập, cả hai đang rất tập trung vào cái trò tiêu khiển của mình. Lớp cũng im lặng vì đây là giờ tự học.
Bỗng "No face, no name, no number, your love is like a thunder..." Tiếng chuông điện thoại như giặc hét lên, tên Hoàng giật mình té xuống ghế. Nguyên lớp nhìn Di với ánh mắt đầy "thiện cảm". Di gật đầu cười trừ, hôm nay cô quên để chế độ im lặng.
Haiz, lại là con bạn, nó rảnh sao mà giờ này gọi, lớp nó cũng tiết tự học à? Di bắt máy, nhăn mặt, chu mỏ nói chuyện với nó.
"Alo, ừ, được rồi, ngày mai gặp cậu, được rồi, mình sẽ để đồng hồ báo thức! Yên tâm, nhớ rồi!" cuộc nói chuyện về việc đi chơi với cô bạn thân của Di kết thúc, trong lòng đang vô cùng vui vẻ thì tên Hoàng lại lên tiếng: "Ai da, tiếng chuông quái quỷ gì vậy, hết hồn hà!" cậu ta bò từ dưới bàn bò lên, nhìn cực kì mắc cười. Mặt mày nhăn nhó như khỉ. Cô đứng mà phải cố làm mặt lạnh trong khi trong bụng đang ha ha hê hê.



Chương V: Hoàng bị tai nạn (p1)
Sáng sớm hôm sau, chưa được tám giờ thì chuông điện thoại của Di đã reo liên hồi. Cô cứ loay hoay trong phòng với mớ quần áo hỗn độn vì không biết nên mặc gì vào lúc này. Tiếng chuông điện thoại càng làm cho cô trở nên rối hơn bao giờ hết.
"Alo, tớ nghe nè, vâng vâng, tớ ra liền, cậu đừng hối tớ nữa, tớ thay đồ rồi ra ngay!" Không để bên kia trả lời lấy một chữ, Di tắt máy rồi phóng vào nhà vệ sinh thay quần áo với tốc độ ánhsáng.
" Ai da,tiểu thư của tôi ơi! Xong chưa?" Câu cảm thán mang tính chất nghi vấn với ý nghĩa hối thúc đã khiến cho Huyên Di không thể nào sàn xê lâu hơn được nữa. Cô ba chân bốn cẳng chạy từ trong nhà ra cửa cứ như một cơn bão. Vừa mở cửa ra thì gặp ngay cái bản mặt không mấy tươi của con bánh bèo chí cốt. "Nè, sao không vác chân lên cổ mà chạy cho nhanh?". Huyên Di nhìn con bạn thân mình rồi phán lại cũng rất chuẩn :" vác chân lên cổ thì chỉ có nước là lết thôi chứ cậu nghĩ sao chạy nhanh được!"
"Ê, con bánh xèo kia, giờ thì bắt lỗi và đá đểu nhau à? Lên xe tôi chở bánh xèo đi chơi!" Diễm Nhi vừa nói vừa lấy cái nón bảo hiểm úp lên đầu cô. Động tác cực kì thô bạo khiến cô phải nhăn mặt chu mỏ và quơ quào vào không khí. "Giờ thì tớ hiểu sao tớ học ngu rồi."
"Vì bánh xèo là con bò" Diễm Nhi cũng không kém phần thơ ngây khi đá đểu Di như vậy. Cô tức chết mà không làm gì được.
Hai đứa bánh xèo và bánh bèo cứ huyên thuyên với nhau mãi cho đến khi đến được bãi đất trống sau một nhà kho bỏ hoang. "Ái nè nè, bánh bèo định bắt tớ tống tiền hả?" Cô vừa chỉ vào bãi đất trống vừa rã mồ hôi hột. "Bánh xèo tự tin quá đáng, tớ có bắt thì cũng không ai dư tiền mà đi chuộc cái con bánh xèo ngu ngốc như cậu về đâu." Diễm Nhi chề môi lắc đầu trả lời.



Chương VI: Hoàng bị tai nạn (p2)
Diễm Nhi lôi kéo Di vào bãi đất trống và miệng không ngừng huyên thuyên, nói chuyện này chuyện kia, chuyện bạn trai như thế nào, hai người ra sao, cậu ấy cứ liên tu bất tận. "Nè, bánh bèo, cậu có nghĩ đến cảm xúc của một con FA như tớ không vậy?" Vâng câu trả lời chắc nịch "Không".
Diễm Nhi vẫn còn huyên thuyên mãi miết về cái truyền thuyết tình yêu thì cô lên tiếng cắt ngang "Khoan, im lặng, cậu có nghe gì không bánh bèo?" Diễm Nhi cũng im bặt và lắng nghe động tĩnh xung quanh. "Âm thanh nó phát ra từ hướng kia" cô chỉ tay về phía nhà kho, cũng không đợi Diễm Nhi trả lời hay phản bác ý kiến, cô đã chạy thục mạng đến hướng đó.
"Nè, bánh xèo! Bánh xèo!" Bỏ ngoài tai lời kêu của Diễm Nhi, Di vẫn cứ thẳng tiến chạy thật nhanh về hướng đó, trong giây lát chạy như điên cô đã đến được cửa nhà kho, thông qua khe hở rất nhỏ cô cũng có thể nhìn thấy sự việc bên trong. Ôi, cứ như phim hành động bom tấn vậy.
Có một đám người đang đánh một thanh niên rất trẻ, dáng người rất quen. Ừ, quen thật luôn đấy. Di trợn tròn hai mắt khi biết được người đang bị đám du côn kia đánh đập một cách tàn nhẫn. Đang suy nghĩ cách cứu người thì một bàn tay lạnh lẽo đập vào vai cô cùng tiếng nói không rõ ràng:"Hộc...hộc...xèo...nè, làm gì chạy nhanh dữ vậy, tớ chạy theo mệt chết luôn, có gì ở trong đó, sao mặt cậu xanh như đít nhái vậy?"
Huyên Di nhìn Diễm Nhi rồi chỉ vào trong nhà kho nói thỏ thẻ: " Thiên Hoàng, bị...bị...đám du côn đánh đập rất dã man ở bên trong, làm sao để cứu cậu ấy?" Mặc dù hằng ngày cả hai vẫn "liếc mắt đưa tình" không đội trời chung nhưng giờ phút này có thánh mới không lo.
"Thôi kệ cậu ta đi, cậu đừng có mà tự chuốc họa vào thân!" Diễm Nhi lên tiếng bác bỏ ý kiến ngu ngốc của cô là làm "Mỹ nhân cứu anh hùng".
"Nhưng..." Không để cô nói hết, Diễm Nhi nhanh chóng lôi cô đi ra khỏi cái mớ rắc rối đó."Cậu bớt khùng đi bánh xèo, cậu thì làm được gì mà đòi cứu với chả vớt, vào trong đó cậu chỉ bị thương thôi, đi theo tớ, nhanh!" Di không nghe theo, vùng tay ra rồi chạy về phía nhà kho khiến cho Diễm Nhi không khỏi bất ngờ. "Nè!" Khi vừa hét lên chữ đó thì Diễm Nhi đã không thấy bóng dáng cô đâu nữa. "Trời ơi cái con này nó điên rồi! Di, Di" Diễm Nhi lo lắng chạy theo, trong đầu thì vẻ nên một mớ viễn cảnh tương lai.



Chương VII: Hoàng bị tai nạn (p3)
Bên trong nhà kho, Di đã lẻn vào và đang núp sau một đống củi lớn. Cô vẫn không biết làm sao, giờ chui ra là cô chết, không chui ra thì Hoàng chết. Còn cái tên Hoàng thối tha đó làm gì mà đụng chạm đến cái tụi "đầu trâu mặt ngựa" đó vậy.
Cái bọn này sợ gì nhất? Sợ gì? Trời ơi bọn chúng sợ gì, sao bọn chúng không giống cô, cái gì cô cũng sợ hết. Nếu như vậy thì dễ xử quá rồi. "No face, no name, no number" trời ơi, ai mà làm phiền giờ này vậy trời? Cô lật đật tắt điện thoại. Mặt cô tái xanh khi thấy có một tên đang tiến về phía mình. "Nam mô, nam mô, A men, chúa Jesu, Phật Thích Ca phù hộ cho con, trời ơi, hắn mà lại đây là con chết chắc." Lời cầu nguyện của cô đã linh nghiệm, hắn đã quay lưng bỏ đi. Hú hồn, cô thở hắt. Bọn chúng cũng đã ngưng đánh Thiên Hoàng. Cô thấy tên bự bự kia nói gì đó rồi cả bọn bỏ đi. Ấy, thế cô vô đây là để xem kết cục của câu chuyện à!? Ước mơ làm Mỹ nhân cứu anh hùng coi như xong. "Ưm, đau quá!" Tiếng kêu của Hoàng làm Di giật mình, cô chạy ra khỏi chỗ nấp về phía Hoàng.
"Hoàng, Hoàng, cậu không sao chứ? Hoàng, trả lời tôi đi!" Toàn thân của cậu bê bết máu, khiến cho cô không khỏi rùng mình, cô dùng tay đỡ Hoàng dậy nhưng cậu ta nặng quá khiến cả hai té xuống muốn dập mặt.. Chiếc váy màu hồng của cô giờ đây cũng là một màu đỏ của máu. Có chúa trời mới biết cô ghét mùi máu đến cỡ nào.
"Bánh xèo, bánh xèo, cậu không sao chứ, có bị thương không? Xin lỗi, lúc nãy tớ không vào với cậu, tớ không tìm được lối vào." Diễm Nhi chạy từ ngoài vào và lí do đến trễ là không tìm được lối vào. Nghe xong Di chỉ muốn "quánh" cho con bánh bèo đó dính vô vách tường, cái cửa chình ình thế kia mà không tìm được lối vào. Lời thốt ra miệng thì cô lại nói khác:"Thôi, bỏ đi, giúp tớ đỡ cậu ta ra ngoài rồi gọi người đến giúp."
Trong lúc đỡ Thiên Hoàng đứng lên thì không tránh khỏi va chạm thân thể với nhau, tay Hoàng vô tình chạm vào ngực Di. "Nè, tên dê xòm, tôi thấy cậu bị thương nên không đánh cậu nhá, bỏ tay ra khỏi ngực tôi xem!" Cô hét vào lỗ tai của Hoàng mà dường như nó không có tác dụng. Cậu ta bất tỉnh nhân sự rồi. Di thở dài, người gì đâu mà nặng quá trời quá đất. Hai cô gái dìu cậu ta ra tới ngoài muốn đứt hơi luôn.
Đặt Hoàng nằm đại xuống đất rồi Diễm Nhi tức tốc gọi điện thoại kêu xe còn cô vẫn không ngừng kêu tên Thiên Hoàng. Kêu chơi thôi chứ cô biết là giờtrời có sập cậu ta cũng chẳng biết gì.Năm phút sau, xe cấp cứu đã đến và đưa Hoàng đến bệnh viện gần nhất. Cô cũng đi theo vì cũng khá lo cho tình hình của Hoàng, nhỡ cậu ta thiếu máu thì cô cũng giúp được vì cô nhóm máu O. Hoặc là đại loại những chuyện như vậy.



Chương VIII: Cấp cứu
Nhưng hàng loạt viễn cảnh tốt đẹp lúc nãy cô suy nghĩ đều không xảy ra, duy chỉ có một điều xảy ra nhưng nó không nằm trong "top ten" những viễn cảnh ban nãy. Giờ thì cô phải lết tấm thân đi đóng viện phí, trời ạ, con nhà ai mà giờ tự dưng tốn hơn hai triệu lãng xẹt vậy.
Tại phòng cấp cứu, Di ngồi xuống ở hàng ghế chờ. Quần áo, tóc tai rũ rượi và thấm đẫm một màu đỏ của máu. Khuôn mặt buồn sầu đáng thương vì tiếc tiền mà có ai biết, đây mới gọi là cảm giác muốn khóc mà khóc không được. Lúc đó, Diễm Nhi cũng đi vào, ngồi xuống bên cạnh và vỗ nhẹ lên vai cô. Không gian im lặng không một tiếng nói, chỉ có tiếng máy móc hoạt động làm cho con người ta cứ ngỡ chuẩn bị "được" gặp tử thần.
Một tiếng, hai tiếng đồng hồ đã trôi qua nhưng đèn phòng cấp cứu vẫn sáng. Đôi mắt cô đã ánh lên vẻ mệt mỏi vì chờ đợi. Diễm Nhi ngồi bên cạnh cũng lo lắng thay. Cả hành lang vắng ngắt bị phá vỡ bởi tiếng giày cao gót chát chúa nện xuống sàn. Cô thầm nghĩ cái con người nào mà sao nó vô duyên quá vậy không biết.
Huyên Di vừa ngước mặt lên xem là ai thì "bốp" một phát tán giáng thẳng vào mặt. Cô đứng lên, "Bốp" một phát tán nữa lại vang lên. Nhưng lần này là cô tát vào mặt của kẻ vừa mới tát cô. "Cậu có tin tôi tán cậu dính vào vách tường có muốn nạy, nạy cũng không ra không hả? Cái con điên này, sao lại tán tôi?" Hạ Di chửi vào mặt của Nhã Hà. Còn mặt của Hà thì méo mó nhìn Di. Bốn mắt nhìn nhau mà muốn trào máu họng.
"Mày đã làm gì mà Hoàng vô trổng nằm?" Vừa nói cô ta vừa chỉ chỉ trỏ trỏ vào phòng cấp cứu. Trời ạ, lạy thánh cô cũng muốn biết cô đã làm gì mà cậu ta vào trổng nằm mà hiện tại cô chỉ biết cô đã tốn tiền lãng xẹt nè.
"Tôi còn không biết tôi đã làm gì cậu ta mà cậu ta chui vô trỏng nằm thở oxi nữa. Cậu muốn biết thì đợi cậu ta tỉnh dậy mà hỏi. Nhớ nói với cậu ta trả tôi tiền viện phí hai triệu tôi mới đóng lúc nãy!" Nói xong một tràn, Di nắm tay Nhi lôi đi, thật là bực bội mà còn gặp gì đâu không. Nay ngày gì mà số xui dữ "dậy" không biết.



Chương IX: Ảo tưởng sức mạnh
Về đến nhà, Di tắm rửa rồi quăng cái đầm máu me đó vô sọt rác. Nhìn là phát gớm, có lấy cái đầm làm vải lót ổ cho chó nhà cô nằm thì nó cũng chê. Cô thả người lên chiếc giường màu xám tro êm ái, mình mẩy đau nhức vì phải đỡ Thiên Hoàng từ trong nhà kho ra ngoài. Thật tình, tại cậu ta mà cô mất toi ngày đi chơi, còn mất tiền lãng xẹt. Cô quơ lấy điện thoại nhấn một dãy số, đầu dây bên kia đã được kết nối:
"Mẹ, mẹ gửi về cho con mấy mẫu thời trang mới nhất đi, con hết đồ mặc rồi! Dạ không, mọi thứ bên đây vẫn ổn. Tiền vẫn còn mà. Dạ, tạm biệt mẹ!" Cô gọi điện thoại nhờ mẹ gửi thêm quần áo, thật tình những lúc bực bội cô chỉ biết gọi ẹ và nói những câu vô vị ấy. Mẹ và ba cô có công ty ở nước ngoài nên qua bên đó làm việc suốt. Gia đình cô đã từng có ý định qua đó định cư nhưng bản thân cô thì muốn ở lại đây, ba mẹ chiều ý nên để mình cô ở lại. Nghe chuyện là thấy bậc phụ huynh nhà cô quan tâm cô phết.
Còn cái tên Hoàng dở dở ương ương đó sống chết sao rồi? Cô lấy chân gác trán à lộn cô lấy tay gác trán suy nghĩ. Cậu ta mà chết thì cô sẽ cắn rứt lương tâm vì đã nhìn cậu ấy bị đánh mà không giúp được gì. Cậu ta sẽ về mà ám cô. Cô thì nổi tiếng trời không sợ, đất không sợ còn lại sợ hết. Nhưng suy cho cùng cậu ta cũng phải hiểu cho cô, thân nữ nhi mong manh yếu đuối thì làm được gì? Xông pha chạy ra cho chúng đánh à? Cậu ta thân thể cường trán "mười bảy bẻ gãy sừng trâu" mà còn nằm bẹp dí dưới đất khi bị chúng đánh.
Tại một nơi khác, Anh Hoàng đã vượt qua cơn nguy hiểm, mọi thứ chỉ còn chờ cậu ta tỉnh lại. Tiếng máy đo điện tim vẫn cứ kêu "tít tít" đều đều. Âm thanh không to không nhỏ nhưng cũng đủ làm áp lực với người khác.
Ánh chiều tà len lỏi qua cửa sổ phòng bệnh, chiếu lên gương mặt điển trai của Thiên Hoàng càng làm cho cậu ấy có một vẻ đẹp yêu mị, khó mà có cô gái nào không khỏi rung động nhưng hình như trừ Huyên Di ra. Hoàng sở hữu một gương mặt lai Tây, đôi lông mày rậm, chiếc mũi cao cùng với đôi môi mỏng, thật là một vẻ đẹp hoàn hảo.
Cậu ta ngủ, Di bên đây cũng nằm há mồm ngủ như bị thiểu năng sau một hồi cật lực phân tích tình huống mà cô dựng lên. Cô đang ngủ rất ngon thì "cộc cộc cộc". Cô lật đật mở mắt, trong truyện kinh dị cô đọc thì một cô gái ở nhà một mình, tiếng gõ cửa vang lên ba hồi, cô gái tiến lại mở cửa, bỗng một cách tay lạnh lẽo bóp cổ cô gái cho đến khi cô gái tắt thở.
Không được, cô không thể nào chết trẻ như vậy, điều tốt nhất là hỏi xem ai ở ngoài:"Ai vậy?" Cô hỏi, tay thì run cầm cập. Ôi lạy thánh lần nữa, sao không ai trả lời vậy? Cô có nên ra hay không? Chẳng lẽ ngồi đây?
"Ai vậy?"
"Cô chủ, xuống ăn cơm."
Giời ạ, thì ra là cô giúp việc, cô ấy có cần đóng truyện kinh dị ban...chiều hay không? Làm cô đứng tim. Đứng lên bước ra, vừa mở của phòng đã nghe thấy mùi thức ăn thơm phức.
Cô tung tăng ngồi xuống ăn uống ngon lành, cứ như cô bị bỏ đói vài thế kỉ trước. Kệ, có thực mới giựt được đạo, ai nghĩ cô chết đói cũng được, cô không quan tâm. No trước rồi tính gì thì tính.
Ăn uống no nê xong xuôi, cô lại lên phòng, cái phòng này được coi là giang sơn bí hiểm của cô, nó tàn trữ nhiều thứ mà người ta không ngờ đến. Cô đứng dò thời khóa biểu ngày mai, hả, mai kiểm tra hai môn, cô chưa học bài. Thôi kệ, khỏi học, ăn may thôi. Cô lại lăn đùng ra với mớ tiểu thuyết ngôn tình mới "tậu".
Thật là, chừng nào cô mới gặp được soái ca đây? Mặc dù cô thích sống thật hơn là sống ảo nhưng đôi lúc cô cũng cần vài phút "ảo tưởng sức mạnh".Chương X: Sự im lặng kì lạ
Ngày hôm sau, Di từng bước, từng bước lết thân xác không còng sức sống vào trường, đây là biểu hiện thức thâu đêm đọc sách. Hôm nay cái tên kế bên nghỉ học rồi. Công nhận nó "phẻ" thiệt chứ. Cô đang ngồi suy tư xem hôm nay làm gì khi kẻ thù của cô đã nghỉ. Lấy ai ra mà chọc ghẹo đây? "Bốp" một cái đập vai trời giáng.
"Au ui" Cô nhăn mặt định quay lại tán cho kẻ nào dám đụng vào người cô một cách bạo lực như vậy dính vô tường luôn cho rồi. Nhìn lại thì ra là con bánh bèo chí cốt nên cô bỏ qua. Kẻ khác toi mạng với bổn cung rồi. Kể từ ngày bị bạn gái của Hoàng "tắm" thì cô trở nên hung dữ hơn.
"Chuyện gì vậy bánh bèo?"
"Chiều cậu có đi thăm Hoàng không?"
"Không, tớ không đi, cậu về lớp đi!" làm như quan tâm nhau lắm, đi làm gì, vô trỏng ngửi mùi ê-te à? Diễm Nhi cũng không nấn ná lại lâu, cậu ấy cũng quay về lớp.
Buổi học hôm nay không có cậu ta nên mọi thứ im lìm thấy sợ. Bình thường tiết tự học sẽ um sùm vì có cái "chợ" hoạt động không mệt mỏi. Nay lớp im re, giám thị thấy cũng lạ mà không dám hỏi vì sợ khi hỏi xong nó lại ồn như mấy bữa trước.



Chương XI: Đi thăm bệnh
Giờ tan trường, Hạ Di phóng như bay ra trạm xe buýt, đón xe đi về nhà, mặc dù nhà cô khá giả nhưng cô không thích "phe" của như cái bọn tiểu thư ở trường. Bọn đó chỉ thích làm màu.
Tắm rửa thay quần áo xong, cô nghĩ có nên đến thăm Hoàng một chuyến không, sẵn đòi nợ luôn. Nghĩ là làm, cô lấy cái áo khoác mặc vào rồi xuống đón taxi đến bệnh viện. Đi tay không đến đó cũng kì, cô tấp vào một hàng trái cây mua vài kí cam cho cậu
1 2 3 ... 6 Sau »
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook