Truyện kiếm hiệp Phi Ưng Chưởng

Truyện kiếm hiệp Phi Ưng Chưởng

11.09.2015 / 00:12
4894 -
4.5 /5
Bằng! ... Bằng! ...
Bốn luồng chưởng lực hùng mạnh tựa thác đổ đánh vào nhau, vang lên hai tiếng nổ như sét động.
Đôi bên bị áp lực của đối thủ buộc thối lui về sau ba bước, bốn ánh mắt bắn ra những tia hung quang rợn người.
Hồng Diện Lão Ma giọng hách dịch hỏi:
- Lão chột, mi có nhận ra ta chăng?
Thất Độc Thần Chưởng nhếch môi cười lạnh:
- Hoàng Thiếu Phong. Hạng người ma đầu như ngươi cũng bày đặt lên giọng dạy đời ư?
Hồng Diện Lão Ma Hoàng Thiếu Phong ngửa cổ cười khanh khách:
- Tống Kiệt, hôm nay ta đến đòi mạng mi, cả vốn lẫn lãi.
Thất Độc Thần Chưởng Tống Kiệt nhướng mắt nhìn đối phương, cười khẩy:
- Cũng với lời nói như hai mươi năm về trước ta đã nói với ngươi, Bạch Vân Vân không phải do ta hãm hại. Nàng đã tự vẫn và thật tình ta vẫn không yêu nàng ...
Hồng Diện Lão Ma quát to, ngắt ngang lời Thất Độc Thần Chưởng:
- Mi nói láo! Bạch sư muội vì mi mà chết, nàng quá si tình mi đến đỗi khùng khùng điên điên rồi cuối cùng nhảy sông tự tử.
- Hai mươi mốt năm trước, Bạch Vân Vân bị Vạn Niên Băng Nhai hãm hiếp tại khu rừng hoang, tình cờ ta đi ngang qua và giải cứu nàng. Nàng đâm ra mến tài ta rồi yêu đơn phương, nhưng lúc đó ta đã có vợ, làm sao ta đáp lại tình yêu của nàng được. Rồi sau đó nàng về tương tư và cuối cùng nàng chết như ngươi đã biết.
Hồng Diện Lão Ma gằn giọng thốt:
- Hôm nay lão phu đến đây với hai mục đích, nếu mi thực hiện một trong hai mục đích lão phu nêu ra đây thì mạng mi mới được bảo toàn.
- Mục đích gì?
- Thứ nhất, mi phải cưới Bạch Vân Vân. Thứ hai, mi dựng bàn thờ để cúng vái nàng.
Thất Độc Thần Chưởng cười sắc lạnh:
- Hạng người xoàng xĩnh như mi mà cũng ra điều kiện với ta ư?
Bị đối phương khinh miệt, Hồng Diện Lão Ma như lửa rưới thêm dầu, phất mạnh ống tay áo, quát to:
- Vật trong tay lão phu sẽ dạy i biết cách lễ phép với Hồng Diện Lão Ma.
Một luồng ngân quang lồng theo câu nói của lão lóe lên như một đường chớp xẹt, kèm theo một đạo mãnh phong ùn ùn như núi phủ chụp xuống đỉnh đầu Thất Độc Thần Chưởng.
Trước thế tấn công như vũ bão của địch nhân, Thất Độc Thần Chưởng vẫn ung dung, ngón giữa tay phải đồng thời xỉa điểm thẳng vào luồng ám khí của đối phương vừa phóng ra.
Một âm thanh khe khẽ vừa thoát ra, ba chiếc phi đao của Hồng Diện Lão Ma vừa tung ra vụt tắt mất. Ba ngọn phi đao nọ gãy làm đôi rơi xuống đất.
Hồng Diện Lão Ma kinh hoàng thất sắc, gương mặt đang đỏ bỗng sạm đen, bật lùi luôn năm bước, thất thanh kêu lên:
- Lôi Phong Chỉ!
Thất Độc Thần Chưởng hất hàm khinh miệt:
- Hoàng Thiếu Phong, thế nào? Ngươi dạy ta hay để ta dạy ngươi cách đối xử lễ phép?
Miệng hỏi, thân hình ông ta thoắt một cái đã mất dạng.
Hồng Diện Lão Ma táng đởm kinh tâm, định quay người về sau, nhưng đã muộn, một luồng kình phong như ngọn sóng thần đã cuồn cuộn ập đến sau lưng.
Bị trúng phải ngọn Bách Hổ Đào Tâm Chưởng của Thất Độc Thần Chưởng, thân hình của Hồng Diện Lão Ma bị đẩy về trước tám bước, máu từ miệng bắn ra thành vòi.
Thất Độc Thần Chưởng từ từ tiến tới, hữu thủ chầm chậm giơ lên cao ...
Hồng Diện Lão Ma quay người lại, không khỏi lặng người khiếp hãi, than thầm:
- Xong đời ta ...
Bỗng từ trên vút cao, một bóng người sà vút xuống, dõng dạc hét lớn:
- Dừng tay ngay!
Hồng Diện Lão Ma giật mình nhấc mắt nhìn lên. mừng rỡ kêu:
- Đại sư huynh đến thật đúng lúc. Xin hãy vì Bạch Vân Vân mà báo thù.
Té ra người vừa đáp xuống giữa trận kia chính là Tế Đài Hán Tử, đại đệ tử của Huyết Ma Phong Trần, danh chấn giang hồ, võ công siêu đẳng khó nỗi ước lường, tuổi chừng lục tuần, vóc người tầm thước, ánh mắt bắn ngời tia dâm quang, vừa thoáng nhìn qua là biết ngay một tay háo sắc.
Tế Đài Hán Tử nhướng mày cười lạnh:
- Mọi việc ta đã nhìn thấy.
Dứt lời lão giũ đôi tay áo tía, ung dung đến trước mặt Thất Độc Thần Chưởng, bước chân của lão nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi, đôi chân dường như chẳng dính đất, chớp mắt đã cách Thất Độc Thần Chưởng Tống Kiệt không hơn năm bước.
Thất Độc Thần Chưởng thầm nhủ:
"Bước chân của y trông rất chậm chạp, nhưng tốc độ lại kỳ thực nhanh chóng khó lường. Khinh công của lão này đáng ngại thật ...".
Tế Đài Hán Tử cắt đứt luồng suy nghĩ của Thất Độc Thần Chưởng, thét hỏi:
- Lão chột, Bạch sư muội phải chăng do mi sát hại?
Thất Độc Thần Chưởng dửng dưng nói:
- Đấy là tự nàng đi tìm cái chết.
Tế Đài Hán Tử hừm lên một tiếng giận dữ:
- Chính mi là hung thủ!
Thất Độc Thần Chưởng giận đến tái mặt, trợn mắt quát lại:
- Hãy nằm xuống này!
Lồng với tiếng quát, đôi tay của Thất Độc Thần Chưởng đồng thời vung mạnh ra liên tiếp bảy chiêu ...
Liền theo đó, bảy ánh hào quang đột nhiên tỏa rộng chập chờn như bức màn chưởng khí màu xanh chụp thẳng vào đối phương.
Hừm lên một tiếng như sấm rền, Tế Đài Hán Tử chẳng cần tránh né, tiến lên hai bước, ngón trỏ bàn tay phải điểm thẳng vào màn chưởng khí xanh rờn.
"Bình ...".
Một âm thanh chát chúa nổ lên, luồng hào quang bị chỉ phong của Tế Đài Hán Tử làm rã phân rồi hợp lại.
Song phương đồng thời thối lui năm bước.
Bảy chiêu thức mà Thất Độc Thần Chưởng vừa thi thố có tên là Thất Độc Thần Chưởng. Vì vậy giang hồ mới đặt ngoại hiệu cho Tống Kiệt là Thất Độc Thần Chưởng.
Sắc mặt Thất Độc Thần Chưởng vụt rắn lại, thân hình vừa chớp động, thế chưởng thứ hai đã lao đến đối phương như chớp giật.
Tế Đài Hán Tử nhếch môi cười miệt thị, hữu thủ cấp tốc xòe rộng ra, phấp phới xoay tròn ba vòng tạo thành một màn bóng chưởng cứng rắn tựa vách sắt tường đồng, chận ngăn lấy thế chưởng của Thất Độc Thần Chưởng.
Đôi bên sáp mặt nhau, người thủ kẻ công, chớp mắt đã giao tay năm chiêu. Chiêu thế công, phòng của hai đối thủ uy mãnh và thần tốc, mường tượng như điện lóe, sấm chớp.
Thất Độc Thần Chưởng âm thầm khiếp hãi, không ngờ võ công đối thủ cao siêu đến thế.
Ông hừ lên một tiếng lạnh nhạt, đôi tay lại vung mạnh, bảy đạo hào quang lóe ngời rực rỡ, hung mãnh như bảy thớt giao long, từ trên không bổ rút xuống, xỉa vào các yếu huyệt của Tế Đài Hán Tử.
Thoáng thấy đối phương thân hình nhoáng động, Tế Đài Hán Tử nhấc cao thân ảnh theo thế Hạc Cô Luân Vũ, đôi tay đồng thời xòe rộng,tỏa ra ánh bạc tựa sao giăng, mười ba thức Thập Tam Chưởng từng chiêu nối tiếp tung ra như mưa cuồng gió dữ ...
Thất Độc Thần Chưởng vận khí vào Đan Điền thét lên một tiếng long trời, bảy chiêu Thất Độc Thần Chưởng vũ lộng không ngừng.
Thoáng mắt, hai đối thủ đã liên công hơn ba mươi chiêu. Chiêu thế của song phương đều hiểm hung, mong muốn kết liễu đối phương sớm chừng nào tốt chừng nấy. Mỗi chiêu xuất thủ của hai người đều nhắm vào các huyệt đạo yếu hại của đối phương kích tới.
Hai đối thủ giao đấu thêm trăm hiệp nữa, sự hơn kém đã bắt đầu tỏ tường.
Chiêu thế của Thất Độc Thần Chưởng tung ra tuy tuyệt kỹ nhưng nội lực đã sút giảm lần lần, tay chân ông đã bắt đầu chậm lại, lực phát ra chỉ còn bảy phần mười so với bình thường.
Tế Đài Hán Tử là đệ tử chân truyền của Huyết Ma Phong Trần và hơn nữa lão vừa tìm được một dược thảo quý hiếm nên nội lực càng gia tăng gấp bội, càng đấu càng hăng, dần dần chiếm thế thượng phong, và áp đảo đối phương suýt chút nữa là mất mạng.
Tế Đài Hán Tử thắng thế, quát to:
- Lão già khốn kiếp, nếu hôm nay lão phu không trả được món nợ của Bạch sư muội hai chục năm trước, Tế Đài Hán Tử này thề chẳng trở về Lai Thế.
Lời vừa thốt dứt, kèm với tiếng thét như thú điên, đôi tay huơ nhanh vào không khí, một màn chưởng phong phủ chụp xuống đối thủ.
Thất Độc Thần Chưởng vội soạt bước lách mình.
Song đã chậm ...
Ông rú lên một tiếng đau đớn, máu óc bắn phọt cả ra ngoài, khuỵu xuống chết liền khi ấy.
Hốt nhiên, một tiếng quát như sấm vang lên, át cả tiếng cười đang lồng lộng trỗi lên từ cửa miệng của Tế Đài Hán Tử, tiếp theo tiếng quát là âm thanh của căm hờn:
- Hung thủ, mi phải đền tội!
Hồng Diện Lão Ma giật mình, định thần nhìn kỹ, thấy một thiếu niên thân pháp cực kỳ siêu tốc, từ xa lao đến cuộc diện.
Đang cơn đắc thắng buông chuỗi cười lồng lộng, nghe tiếng quát, Tế Đài Hán Tử giật mình ngưng tiếng cười, quay nhìn người thiếu niên vừa xuất hiện, vận chiếc áo màu trắng.
Thiếu niên nọ khí khái thập phần siêu phàm, đôi mắt tinh quang ẩn hiện phong thái lẫm liệt, môi hồng mặt ngọc, vóc dáng khôi vĩ, trên tay lăm lăm thanh trường kiếm, tuổi độ chừng mười lăm.
Tế Đài Hán Tử không thể nhận ra thiếu niên là ai, liền quát hỏi:
- Tiểu tử là ai?
Thiếu niên áo trắng căm phẫn đáp:
- Trầm Miên Tích, đệ tử của Thất Độc Thần Chưởng Tống Kiệt.
Tế Đài Hán Tử chua chát nói:
- Nhổ cỏ phải dứt chồi! Mạng mi quả là vắn số.
Lời vừa thốt dứt, Tế Đài Hán Tử nhảy xổ tới, đồng thời tay phải tống ra một chưởng.
Thiếu niên áo trắng nhún người nhảy sang mé tả, đồng thời xỉa tới đối phương một kiếm nhanh như sét bủa.
Tế Đài Hán Tử ung dung khẽ né mình sang một bên, nhếch môi cười khổ:
- Tiểu tử. Chiêu thứ nhì đây!
Mộc Tượng Càn Khôn Chưởng được Tế Đài Hán Tử hỏa tốc bủa ra nhanh như đường chớp giật.
Thiếu niên áo trắng Trầm Miên Tích lần này thì không tài nào tránh kịp, hự lên một tiếng, loạng choạng người rồi ngã vật xuống đất.
Tế Đài Hán Tử lướt nhanh người tới, bàn tay phải giơ lên cao từ từ bổ xuống.
Đúng lúc đó, một bóng đỏ từ trên không trung lao xuống, đá mạnh vào người Tế Đài Hán Tử.
Đang lúc bất phòng, Tế Đài Hán Tử bị trúng một cước của bóng đỏ nọ, té nhào sang bên phải.
Nhanh như làn điện chớp, bóng đỏ xốc Trầm Miên Tích lên hai tay, lao vù đi như vệt bóng mờ.
Tế Đài Hán Tử thoáng giật mình, đứng phắt ngay dậy, lấy lại bình tĩnh, vừa đuổi theo vừa quát to:
- Chạy đi đâu cho thoát?
Khi ấy, trên nhánh cây cao xa xa, hắc y thiếu nữ cấp tốc nói với nam nhân áo trắng ngồi bên cạnh:
- Nhanh lên! Đuổi theo Tế Đài Hán Tử ngay!
Nam nhân áo trắng gật đầu, đoạn cả hai giở khinh công tuyệt đẳng đuổi theo ...

Đi một đỗi khá xa, bóng đỏ quay nhìn lại phía sau, không thấy bóng dáng Tế Đài Hán Tử, vội dừng chân quan sát thương tích của Trầm Miên Tích.
Trông thấy cậu ta khóe miệng rỉ máu hai vệt dài, bóng đỏ liền hỏi:
- Ngươi bị thương có nặng không?
Trầm Miên Tích từ từ mở mắt ra, chưa kip nói lời nào, bóng đỏ nghe tiếng quát tháo rền trời từ xa, vội phóng sang mé tả chui vào rừng rậm.
Đi miết, đi miết, cho đến khi trời ngã hoàng hôn, bóng đỏ thấy trước mặt mình một tòa lâu đài hoang phế đã lâu, vội vàng phóng ngay vào.
Vừa đặt Trầm Miên Tích xuống nền đất, bóng đỏ nghe tiếng chân người vang lên từ bên ngoài, vội vã ôm cậu ta chui vào xó góc ẩn núp.
Lúc ấy cậu ta mới hay người cứu mạng mình là một thiếu phụ trung niên rất đẹp và cũng rất xa lạ mà cậu ta chưa hề gặp qua lần nào.
Chợt bên ngoài phóng vút vào hai người áo đen, mỗi tên lôi ra trong người một chiếc lư hương, nâng cao khỏi đầu và chạm rãi song song tiến đến giữa đại sảnh, xướng to:
- Hỏa Đăng Giáo kinh động giang hồ!
Thanh âm vừa lanh lảnh vừa rền dội kéo dài, khiến người nghe có một cảm giác rờn rợn âm u ...
Khi đó, Trầm Miên Tích cũng đã phần nào bạo dạn, qua kẽ hở của chiếc thùng gỗ nhìn ra ...
Những diễn tiến trước mắt khiến cậu ta rùng mình luôn mấy lượt.
Gian đại sảnh vốn đã hoang vắng lạnh lùng, giờ đây bỗng nhiên trong cùng một lúc, lại thêm hai bộ mặt dữ dằn đanh ác của hai gã áo đen, đứng lầm lì nơi giữa sảnh, bảo sao cậu ta không thất sắc kinh mang?
Không dằn được tính hiếu kỳ, cậu ta khẽ nhỏ giọng hỏi thiếu phụ áo đỏ:
- Bà có biết hai tên ấy là ai chăng?
Thiếu phụ áo đỏ gật đầu:
- Chúng là hai tên thủy tặc, tên gọi Hắc Hải Nhị Tặc.
Liền đó, hai bóng người áo lam từ bên ngoài nhảy vào, cũng dừng lại giữa đại sảnh, một gã khuôn mặt tròn vành vạnh tựa quả bí, trên cổ lại có một vết sẹo đen sì vắt ngang trông dữ tợn vô cùng. Gã thứ hai mặt chuột mắt heo ngời ngời sắc lạnh, khiến người ta nhìn qua là phát ớn.
Hai gã lôi trong người ra một chiếc lư hương, giơ cao khỏi đỉnh đầu, hô to:
- Hỏa Đăng Giáo trấn võ lâm!
Thiếu phụ áo đỏ quay sang bảo khẽ Trầm Miên Tích:
- Hai gã đại hán áo lam đó, một gã là đầu dọc của Ma Phong, tên Lâm Võ Hoàng, còn gã có thẹo kia là Hoàng Sơn Bửu, động chúa Rạng Đông Động.
Hai gã áo lam vừa hô dứt, từ bên ngoài lại bay vào hai lão già áo xanh. Hình dáng của hai lão rõ ràng đối chọi nhau, lão thứ nhất mập mạp lùn tịt bao nhiêu, thì lão thứ hai lại tong teo cao lêu nghêubấy nhiêu, trông như một quả bóng đặt cạnh chiếc sào tre.
Trầm Miên Tích khẽ nhíu mày, hỏi nhỏ thiếu phụ áo đỏ:
- Hai người này là ai mà trông hình dáng trái ngược nhau đến thế?
Thiếu phụ áo đỏ đáp khẽ:
- Hai lão là Lưỡng Quảng Nhị Quái, chiếm cứ cả ngọn Tung Sơn, đệ tử của Lưỡng Quảng Nhị Quái không dưới năm trăm. Lão lùn tên gọi là Đoàn Gia Cường, lão cao lêu nghêu là Tống Quốc Cơ, tính nết cả đôi đều quái đản vô cùng.
Hai lão Lưỡng Quảng Nhị Quái sau khi bay vào trong đại sảnh, cũng y như những người đã xuất hiện trước, cất tiếng hô to:
- Hỏa Đăng Giáo chuyển càn khôn!
Thanh âm của Lưỡng Quảng Nhị Quái rền dội lanh lảnh, chát tai hơn cả bốn người trước nhiều.
Tiếp theo đấy, hai bóng người từ bên ngoài bay vào, lần này là hai gã trung niên áo trắng xuất hiện.
Gã thứ nhất trông dáng có vẻ như một văn sĩ, gã thứ hai râu ria quanh hàm, da mặt như lọ chảo, bên dưới hàm râu rậm bao nhiêu thì chiếc đầu lại trụi lủi sói sọi bấy nhiêu.
Hai gã cũng lấy trong người ra chiếc lư hương, giơ cao khỏi đầu, chậm rãi tiến đến giữa đại sảnh, cất tiếng hô to:
- Hỏa Đăng Giáo bình vũ trụ!
Tám gã cùng đứng vây thành hình bán nguyệt chừa một khoảng trống ở giữa, chừng như để đón rước ai.
Trầm Miên Tích lòng rúng động quay sang thiếu phụ áo đỏ:
- Hỏa Đăng Giáo dường như còn mưu đồ thống trị cả vũ trụ, không phải đơn thuần ở tham vọng chinh phục võ lâm.
Thiếu phụ áo đỏ cười nhẹ:
- Sao ngươi biết?
Trầm Miên Tích đáp nhanh:
- Qua bốn khẩu hiệu mà chúng liên tiếp hô lên kia là đủ hiểu rành mạch rồi.
Thiếu phụ áo đỏ hỏi nhỏ:
- Mi có nhận thấy rằng thiên hạ hưng vong, thất phu hữu trách chăng?
Trầm Miên Tích thở dài:
- Nhưng một kẻ thư sinh yếu đuối, chỉ biết đàm binh luận võ trên giấy trắng mực đen, làm sao xoay chuyển được tình thế?
Thiếu phụ áo đỏ vụt chỉnh sắc mặt:
- Thật là đồ vô dụng!
Bỗng khi ấy, từ bên ngoài bay vào một cỗ quan tài màu đen, đáp nhẹ xuống nền đại sảnh, tiếp liền đó là một tiếng nổ làm rung chuyển cả tòa lâu đài.
Từ trong cỗ quan tài màu đen ấy, vọt ra một lão già áo tía, thân hình thật khôi vĩ.
Trầm Miên Tích thất sắc khẽ kêu lên:
- Lão già này đúng là hung thủ hôm qua đã giết chết sư phụ vãn bối.
Nhìn thấy kẻ thù xuất hiện trước mặt, cậu ta nghiến răng kèn kẹt, chỉ muốn nhảy xuống liều mạng cùng đối phương.
Thiếu phụ áo đỏ chừng như biết ý, bấm khẽ vào tay cậu ta như biểu lộ ý khuyên ngăn.
Lão già áo tía vừa xuất hiện cuối cùng chẳng phải ai khác lạ, chính là Tế Đài Hán Tử, người đã giết chết Thất Độc Thần Chưởng Tống Kiệt tại Phù Long Cốc chiều qua.
Tế Đài Hán Tử vừa xuất hiện nơi đại sảnh, tám tên nọ liền nghiêng mình ra mắt và xuôi tay đứng nghiêm.
Chậm rãi tiến lên nơi vị trí trung ương, đứng trám vào vị trí mà tám người kia đã chừa sẵn khi nãy, Tế Đài Hán Tử với giọng nghiêm trang cất lời:
- Chư vị tám người sẵn lòng tham gia bổn giáo. Đáng quý, đáng quý! Thay mặt Giáo chủ, bổn nhân hân hạnh chấp thuận.
Tế Đài Hán Tử dừng lại, đằng hắng lên một tiếng như để tăng thêm phần trịnh trọng lời sắp thốt:
- Bắt đầu từ đêm nay, mỗi vị được cấp phát một bộ y phục ngũ sắc đặc biệt của bổn giáo và kể như là đệ tử của bổn giáo. Nếu kẻ nào vi phạm giáo quy, tất phải bị trừng phạt đích đáng theo nghiêm luật.
Tám người cùng nghiêng mình cung kính:
- Chúng tôi quyết trung thành theo giáo dụ.
Tế Đài Hán Tử vẫn một giọng đều đều nghiêm chỉnh:
- Sau khi gia nhập bổn giáo, phải theo đúng Tam Hung. Thế nào mới gọi là Tam Hung?
Là đối với mình phải Hung, đối với kẻ ngoài Hung, phương pháp mưu mô hay thủ đoạn tất nhiên càng phải Hung khác thường.
Tám người lại cung kính nghiêng mình:
- Đệ tử xin tuân thủ!
Tế Đài Hán Tử ánh mắt vụt ngời lên như điện, lạnh lùng từng tiếng một:
- Mỗi người phải tự hủy đi một mắt, đó là lễ nhập môn của bổn giáo!
Tám người nọ nghe xong đều biến sắc giật mình kinh hãi.
Cho đến thiếu phụ áo đỏ núp sau thùng gỗ cùng Trầm Miên Tích, tuy là kẻ ngoài cuộc nhưng da lưng cũng rịn mồ hôi, hồi hộp đợi chờ phản ứng của tám người tân giáo đồ Hỏa Đăng Giáo.
Tám người nọ qua giây phút kinh hoàng, cùng ngẩng đầu đưa mắt nhìn nhau ...
Đột nhiên tám người nọ cơ hồ cùng một lượt nhấc tay chọc thẳng vào mắt mình, móc ra một con ngươi máu tươi nhỏ giọt, quăng bên cạnh Tế Đài Hán Tử.
Động tác của họ gần như đồng nhất lạ lùng cương quyết, không một ai rơi chót hoặc chần chừ.
Trước cảnh tượng ghê gớm ấy, Trầm Miên Tích kinh hãi đến tái mét mặt mày, quên cả giữ gìn, rú lên một tiếng.
Nhưng thiếu phụ áo đỏ đã nhanh tay bịt kín miệng cậu ta, không cho âm thanh lọt thoát ra ngoài.
Tế Đài Hán Tử buông lên một giọng cười thoải mái, từ trong người lôi ra tám chiếc mặt nạ máu trao cho tám người nọ, lớn tiếng ra lệnh:
- Mang lên!
Tám người sau khi mang chiếc mặt nạ máu che kín mặt, cảm thấy mình đã trở thành một nhân vật khác hẳn.
Họ cùng đưa tia mắt ngắm nhìn lẫn nhau, sự đắc ý, toại nguyện đã khiến họ như quên hẳn cơn đau nhức dữ dội vừa bị hủy hoại.
Cả bọn cùng buông tiếng cười lồng lộng như điên như dại.
Thanh âm của chuỗi cười lanh lảnh sắc bén nghe như xé toạc màng tai, như chất chứa dẫy đầy oán hờn, thống khổ, hung tàn và ngạo nghễ.
Giọng cười khủng khiếp ấy khiến người nghe phải cảm thấy một luồng ớn lạnh len dài theo sống lưng.
Tế Đài Hán Tử cũng ha hả cười to:
- Chư vị quả là những đệ tử dũng cảm nhất của bổn giáo. Nghi thức gia nhập giờ đây đã hoàn tất. Tám người khá nghe lệnh đây.
Tám người vội ngưng ngay tiếng cười, cùng hướng mắt nhìn lên một chiếc thể y nho nhỏ năm màu đang được Tế Đài Hán Tử trịnh trọng giơ cao khỏi đầu.
Cả tám người đều rúng động, vội quỳ xuống cung kính.
- Đệ tử chờ lệnh!
Tế Đài Hán Tử từng tiếng nghiêm chỉnh bật ra khỏi miệng:
- Người nào chịu lập công đầu, tóm lấy kẻ khốn núp phía sau thùng gỗ cho bổn nhân!
Một gã đàn ông áo lam, mặt dài sọc như ngựa, tuy đã đeo lên chiếc mặt nạ máu nhưng vẫn còn ló ra phía dưới gần phân nửa, chen bước tiến lên, vòng tay hăm hở:
- Đệ tử vì giáo lệnh, sẵn sàng ra tay!
Tế Đài Hán Tử gật đầu chấp thuận:
- Lâm Võ Hoàng khá cẩn thận!
Thiếu phụ áo đỏ mặt liền đổi sắc, vội lôi trong ngườira một chiếc mặt nạ đầu lâu, tròng nhanh lên mặt, đồng thời vận tụ công lực lên tay phải chuẩn bị ra tay.
Trầm Miên Tích lúc ấy đã sợ đến run bắn cả người, mồ hôi tháo lạnh dầm dề.
Gã áo lam mặt ngựa tên gọi Lâm Võ Hoàng kia vén gọn chiếc áo dài lam, đoạn quát lên một tiếng to chụp thẳng vào thùng gỗ.
Nhưng khi trảo kình của gã bắn ào đến gần thùng gỗ liền có một luồng nhu lực tỏa ra, đón chẹn luồng trảo kình của gã phải dội lại, không sao chạm tới thùng gỗ được.
Tế Đài Hán Tử thấy thế cười khẩy lên một tiếng, quay sang gã áo lam thứ hai ra lệnh:
- Hoàng Sơn Bửu, kỳ hạn ông trong ba chiêu phải hủy cho được thùng gỗ ấy.
Hoàng Sơn Bửu nghiêng mình lãnh lệnh:
- Xin tuân mệnh!
Lồng trong tiếng thốt, lão vận tụ công lực đúng tám thành lên tay phải, quật thẳng vào thùng gỗ.
"Ào! ...".
Gío chưởng thốc ra như một lượn sóng to cuốn phăng ra trước, thế mạnh cơ hồ có thể lệch núi chuyển non.
Hoàng Sơn Bửu chưởng lực có tiếng là hùng hậu nhất võ lâm, đã thế gã lại dốc ra tám thành thì đừng nói chi là thùng gỗ mà dù đấy là một tảng đá xanh rắn chắc cũng vỡ tan thành từng mảnh vụn ngay.
Nhưng sự việc xảy ra ngoài cả dự liệu của mọi người.
Luồng chưởng lực mạnh tựa thác đổ kia khi còn cách thùng gỗ độ vài tấc, bỗng như gặp phải bức tường sắt vô hình chắn ngang khiến luồng chưởng bị dội ngược trở lại cố chủ.
Hoàng Sơn Bửu biến sắc vội lách sang một phía, vừa vặn luồng chưởng phong vút lướt qua người và tông đúng vào hai cánh cửa cái của đại sảnh.
"Rầm!".
Hai cánh cửa không sao chịu nổi sức tông ấy, bật tung rơi ầm xuống sàn gạch.
Thiếu phụ áo đỏ lần này rất đỗi hoang mang, vì trước sau hai lần bà đều không hề ra tay. Vậy thì kẻ bí mật vừa ám trợ bà vừa rồi là ai? Người ấy núp ở nơi nào?
Trầm Miên Tích tất nhiên lại càng chẳng hiểu ất giáp ra sao, lại chê thầm hai gã áo lam là hạng toi cơm vô dụng.
Tế Đài Hán Tử nhãn quang khá sắc bén, thoáng qua đã nhìn rõ ẩn tình bên trong.
Thiếu phụ áo đỏ trước uy lực hãi hùng ấy, không khỏi đưa mắt nhìn lên, nhưng bà bỗng cười nhẹ nhõm.
Trầm Miên Tích tay che lấy đỉnh đầu, phòng mảnh ngói rớt xuống trúng mình, lo âu khẽ giọng hỏi:
- Người bí mật núp trên mái nhà có thể bị lão áo xanh đánh rớt xuống
1 2 3 ... 19 Sau »
Chia sẻ: Facebook , Google
Bình luận FaceBook