Đọc truyện , truyện teen, Truyện Tiểu thuyết, Truyện ngắn
Wap Đọc Truyện Teen, Truyện Tiểu Thuyết Full
HOMECHAT

Wap Đọc truyện trên điện Thoại, truyện sex, wap TRUYỆN Teen hay ,truyện teen full, đọc truyện sex, Truyện Tiểu Thuyết hay, Truyện ngắn hay.Là trang đọc truyện Lớn nhất Việt Nam các bạn có thể tìm thấy bất cứ truyện nào
Chỉ đọc

 Đọc Truyện Teen - Lắng nghe nước mắt Full

  ducanh (Khách)
24.01.2013 / 11:29
"Trên đời này có nhiều cuộc gặp gỡ, tình cờ, là duyên phận cả đời
gắn bó. Nhưng cũng có những tình cờ cũng chỉ là tình cờ đúng nghĩa mà thôi."
Có lẽ Cao Khang và Thiên Lam có đủ Duyên - Nợ và Phận. Nhưng vì kiếp trước họ đã nợ nhau một tình cảm mơ hồ như thế nên kiếp này, Lam gặp Khang, chỉ để thay mặt tiền kiếp của mình, trả cho cố nhân đúng bằng ngần ấy thôi, không hơn...không kém...
Để rồi, khi ba năm trước anh nói với cô: " Anh đã chẳng có gì ở cái ngày trước khi quen em" nhưng rồi ba năm sau đó, anh đứng cạnh một cô gái khác, bình thản nắm tay và nhẹ nhàng âu yếm cất lên: " Em là sự gặp gỡ không thể lặp lại trong cuộc đời anh."
Những cung bậc của tình yêu, có những rung động, nhớ nhung, những xao xuyến, đấu tranh. Liệu bạn đã từng một lần tổn thương do tình yêu mang lại? Vậy thì hãy xem những nhân vật trong câu chuyện này tìm lại hạnh phúc ra sao? Biết đâu, bạn sẽ thấy có mình trong đó.
Chương 1: Chỉ còn là ngày hôm qua
"Có những duyên phận một khi bỏ lỡ sẽ là lỡ cả cuộc đời."
Hà Nội, gió lạnh , mùa đông ném xuống mặt đường những ánh nhìn sẫm tối. Vầng trăng gầy guộc ngái ngủ gối đầu lên dải mây xám nhạt phản chiếu xuống mặt đường những ánh nhìn yếu ớt. Mùa đông đến thật buồn.
Khang thấy những hơi thở của mình tan ra thành từng làn khói mỏng, rùng mình khi chạm tay vào ổ khoá. Lạnh. Anh kiên nhẫn với từng chiếc chìa một, xoay chìa, cuối cùng trả lời sự kiên nhẫn ấy là tiếng cánh cửa căn hộ được mở ra lặng lẽ. Thẫn thờ ngả người xuống sofa. Chẳng ai hiểu những muộn phiền đang trôi nổi trong tâm can anh lúc này. Hơi rượu vẫn chất đầy nơi cuống họng. Mệt mỏi. Gạt bỏ mọi suy nghĩ hỗn loạn đang có, Khang đứng dậy bước về phía phòng tắm rồi trẫm mình trong mùi bạc hà, trầm hương và sự ấm áp lan toả khắp cơ thể. Ít nhất hiện tại nó làm anh thấy thoải mái phần nào. Quấn khăn tắm ngang người, vô tình nhìn thấy người đàn ông trong gương mà Khang bật cười. Đôi mắt trũng sâu, gân xanh nổi cộm xung quanh mắt, từng mảng da khô bật ra trên đôi môi vốn quyến rũ thường ngày, da mặt cũng xạm lại mà không rõ nguyên do. Chưa bao giờ thấy mình xuống mã trầm trọng. Có lẽ tới lúc cần thay đổi. Ừ thì đổi thay.
" Buổi sáng hôm ấy thấy em chợt khóc
Rồi vội vàng lau thật nhanh nước mắt
Vẫn biết ta đã sai khi gặp nhau,
vì em đã có người yêu
Goodbye, i’m fine xin đừng bận tâm
Đừng buồn vì những gì ta đã có
Anh biết sẽ vẫn quan tâm nhiều lắm
Dù anh chẳng là ai..."
Mơ màng với tay lấy điện thoại, giọng vẫn còn đầy ngái ngủ, Khang bấc máy: "Alo, Khang nghe."
"Có biết 9h họp không mà còn ở đấy? Chú chết ở chỗ nào thì ngóc đầu dậy nhanh hộ anh cái. Bao nhiêu người đang chờ mình chú đấy"
Chưa cần đợi phản ứng của người nghe, bên kia đã cúp máy rụp. Chết tiệt. Sáng nay có cuộc họp. Tại đêm qua gần 4h mới chợp mắt nên Khang chẳng còn có khái niệm thời gian. Như vũ bão, Khang bật dậy lao ngay vào nhà tắm với tốc độ nhanh nhất: đánh răng, rửa mặt, cạo râu. Ôi, một ngày mới đã thật sự bắt đầu. Mặt trời đã ló đầu gõ cửa từ lúc nào chẳng biết.
Điềm nhiên bước vào phòng làm việc, Cao Khang hướng về bàn trợ lí : "Nhung chuẩn bị tài liệu cho anh còn 5p nữa cuộc họp bắt đầu rồi. Nhanh em nhé."
"Cuộc họp vừa được huỷ xong. Em gọi cho anh mãi không được."
"Huỷ?"
Cô gái trẻ mặt vẫn đang đầy lo lắng, từng âm tiết như muốn cất lên khỏi đầu môi mà lại bị kìm xuống. Nhìn sâu vào đôi mắt trong sáng đó Khang dường như hiểu rằng có sự bất ổn.
"Sao vậy?"
Vừa hỏi Nhung, Khang vừa cầm tách cafe vẫn còn đang toả hơi nóng nhấp môi.
Nhung ngước lên nhìn Khang đầy bất an: "Cục trưởng tới rồi, dặn bao giờ anh đến thì vào gặp ông."
"Ồh. Thì ra là vậy. Thảo nào nhân viên của anh sợ tới mức mặt cắt không ra giọt máu. Anh sẽ bình yên trở về. Em cứ yên tâm chưa phải lo tiền phúng viếng."
Nhung nghe vậy lắc đầu thởi dài.
Khang bước vào phòng khách. Yên lặng tới đáng sợ, Khói thuốc bủa vây toàn bộ căn phòng. Khẽ hắng giọng, Khang mở miệng: "Chú"
"Uhm. Tới rồi đấy àh. Cháu ngồi đi. Chú chỉ có vài lời muốn nói thôi."
"Dạ, cháu xin nghe chú dạy bảo."
Cao Cường khẽ nhăn mày. Năm tháng làm ông không thể giấu đi những mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt. Dập thuốc, uống từng ngụm trà nhưng ông vẫn không quên quan sát thằng cháu nhỏ. Khang dường như hiểu được tâm trạng của chú mình lúc này. Anh cúi đầu như một đứa trẻ đang nhận lỗi và sẵn sàng chịu phạt. Chờ đợi, chờ đợi, cuối cùng ông cũng nói.
"Khang à, cháu không cần bát cơm này nữa cũng được nhưng đừng đập vỡ cái danh dự ba đời của nhà họ Trịnh. Cháu hiểu rõ là nghề của chúng ta yêu cầu kỷ luật thế nào. Vậy cháu nhìn lại cháu đi, còn ra dáng của một công an nữa hay không? Chỉ tính riêng việc một tháng nay làm ăn chấn chớ, đi muộn về sớm, ngay đến cả cuộc họp thường niên sáng nay mà cũng cần người nhắc nhở là sao? Tài liệu bên ngoại giao do cháu phụ trách, chú đã trực tiếp sửa rồi. Không đùa với những việc quan trọng như vậy được đâu. Tự cháu liệu làm thế nào thì làm. Lớn rồi, chú không phải nhắc nhiều. Nhưng đừng làm ông nội, ba cháu và chú phải phiền lòng."
Khang im lặng. Anh hiểu chứ. Anh hiểu hơn ai hết những sai lầm gần đây anh mắc phải. Những gì người ta biết về anh lúc nào cũng là một Cao Khang tài trí hơn người, lãnh đạm, thâm trầm và không để mình mắc lỗi. Nhưng chưa ai hiểu một Cao Khang lúc yếu đuối sẽ thế nào. Mất kiểm soát bản thân. Bảy ngày thì có sáu ngày say, một ngày tỉnh lại thì cũng là lúc xế chiều. Đã bốn năm nay, anh chỉ biết vùi mình vào công việc. Từ một trinh sát tập sự non nớt rồi từng bước lên tới chánh văn phòng thanh tra, rồi giờ thì là trưởng phòng tham mưu trẻ tuổi nhất. Hai tám tuổi, có trong tay mọi thứ trừ tình yêu.
Tiễn cục trưởng xong, anh về phòng khoá trái. Hút trọn gần hết bao thuốc thì trời cũng sang chiều. Nhân viên hiểu rõ sếp có tâm trạng nên không ai dám làm phiền. Còn anh cứ thả mình vào những suy nghĩ mông lung.
.........
Ba năm trước, anh gặp Lam. Lam. Chỉ độc cái tên ấy thôi đã đủ làm tim anh đau nhói. Quá khứ chỉ là ngày hôm qua, nhưng ngày hôm qua thì lại rất gần. Đó là một buổi chiều mùa đông trước thềm giáng sinh. Lang thang trong Parkson, cuối cùng Cao Khang dừng chân tại quầy nước hoa. Nhân viên ở đây đã quá quen với anh. Cũng phải
1 2 3...48 »

Đọc truyện , truyện sex, Truyện ngắn, Truyện Tiểu thuyết, truyện sex hay truyện teen,wap truyen-down truyện tình yêu, đọc truyện ma,wap truyen-down truyện cười


Tags:

Đọc Truyện Teen,

Lắng nghe nước mắt,

Lượt xem: 18392
Chia sẻ:
BB Code:

Link:
Bài Viết Tương Tự
» Truyện Teen - Sẽ Để Em Yêu Anh Lần Nữa Full P3 [Lượt xem: 39004]
» Đọc Truyện Teen - Con Trai Chỉ Khóc Khi Thái Hành Full [Lượt xem: 17665]
» [Truyện Teen] Cậu Ơi Làm Gà Bông Của Tớ Nhé - Phần Cuối [Lượt xem: 4081]
» Đọc Truyện Teen - Prince and Me - Hoàng Tử và Em [Lượt xem: 13815]
» Truyện Teen - Đồ củ tỏi anh thích em [Lượt xem: 15448]
Chủ đề ngẫu nhiên
» Đọc Truyện Ngắn - Mọi thứ sẽ ổn nếu có anh ! [Lượt xem: 3525]
» Truyên Tiểu Thuyết - Cô Gái Đến Từ Hôm Qua [Lượt xem: 1894]
» Truyện Ngắn - Sự Tích Người Mẹ [Lượt xem: 1411]
» Truyện Teen Hay - Anh À! Em Sai Rồi! Full [Lượt xem: 20105]
» Truyện Teen - Life of kid [Lượt xem: 16379]
wap doc truyen sexTrang chủ
truyen teen, truyen tieu thuyet Hỗ Trợ
truyen teen, truyen tieu thuyet, wap doc truyen, truyen sex truyen teen
truyen teen, truyen tieu thuyet, doc truyen, truyen, truyen sex Email: congtri4444@yahoo.com

nhoc con de thuong, doi thu cua dai ca nho dang get... , ban chat hotgirrl